Thứ Tư Tuần XI – TN : Tinh thần sống đạo thầm kín trước mặt Thiên Chúa

Thứ Tư Tuần XI Thương Niên

Tin Mừng: Mt 6,1-6.16-18

TINH THẦN SỐNG ĐẠO THẦM KÍN TRƯỚC MẶT THIÊN CHÚA

Thứ Tư Tuần XI Thường Niên

Tin Mừng Thánh Mátthêu mà chúng ta vừa nghe hôm nay, Mt 6,1-6.16-18, là lời giáo huấn cốt lõi của Chúa Giêsu về bản chất đích thực của đời sống đạo. Đây không chỉ là một lời mời gọi mà còn là một sự cảnh báo nghiêm khắc đối với mọi tín hữu, đặc biệt là trong mùa Chay thánh này. Chúa Giêsu nói: “Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy; bằng không, anh em sẽ chẳng được Cha của anh em, Đấng ngự trên trời, ban thưởng đâu.” Đoạn Tin Mừng này phơi bày một cuộc chiến nội tâm muôn thuở giữa tinh thần và hình thức, giữa sự chân thật sâu thẳm của trái tim và sự giả hình, thích phô trương bên ngoài. Nó buộc chúng ta phải tự vấn: Ta đang tìm kiếm ánh mắt của ai khi ta hành động? Ta đang sống cho Thiên Chúa hay cho con người?

Thật vậy, việc làm lành phúc đức, bao gồm bố thí, cầu nguyện và ăn chay, là những hành vi đạo đức cao quý nhất, là cầu nối giữa con người và Thiên Chúa. Tuy nhiên, nếu những hành vi đó bị biến thành công cụ để thỏa mãn cái tôi, để tìm kiếm danh vọng hão huyền và sự tán thưởng của người đời, thì giá trị thiêng liêng của chúng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Chúa Giêsu không phủ nhận giá trị của việc làm lành, mà Ngài lên án động lực sai lầm ẩn chứa bên trong hành vi đó. Ngài muốn chúng ta hiểu rằng, phần thưởng duy nhất đáng giá là phần thưởng đến từ Cha trên trời, Đấng thấu suốt mọi sự kín đáo. Nếu chúng ta đã nhận được phần thưởng của mình từ con người, bằng những lời khen ngợi và sự kính trọng, thì chúng ta sẽ chẳng còn gì để mong đợi từ Thiên Chúa nữa.

Trước hết, Chúa Giêsu đề cập đến việc BỐ THÍ. Ngài dạy: “Khi bố thí, đừng cho khua chiêng đánh trống như bọn đạo đức giả thường làm trong hội đường và ngoài phố xá, để thiên hạ ca tụng. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được thưởng rồi.” Hình ảnh “khua chiêng đánh trống” thật sống động và mạnh mẽ, miêu tả một hành động cố ý và ồn ào nhằm thu hút sự chú ý. Bố thí là hành vi của tình yêu và lòng xót thương, là sự chia sẻ vật chất đi kèm với sự khiêm tốn của tinh thần. Tình yêu thật không cần công bố, lòng xót thương đích thực không cần phô trương. Khi ta giúp đỡ người khác, chính tình yêu của Thiên Chúa đang hoạt động qua tay ta, và vinh quang phải thuộc về Ngài, chứ không phải về ta.

Sự giả hình trong bố thí không nằm ở việc bố thí công khai hay kín đáo, mà nằm ở ý định sâu xa trong lòng ta. Một người có thể kín đáo cho tiền, nhưng trong lòng lại âm thầm mong chờ sự lan truyền của tin đồn về lòng quảng đại của mình. Ngược lại, một người có thể bố thí công khai vì hoàn cảnh bắt buộc (như trong một buổi lạc quyên tập thể), nhưng trong lòng hoàn toàn hướng về Thiên Chúa và chỉ mong muốn điều tốt lành cho người nhận. Chính vì thế, Chúa Giêsu đi sâu vào cốt lõi: “Khi bố thí, anh đừng cho tay trái biết việc tay phải làm.” Đây là một hình ảnh cường điệu tuyệt vời, biểu trưng cho sự thầm kín tuyệt đối, một sự quên mình hoàn toàn đến mức hành động của ta chỉ là một dòng chảy tự nhiên của lòng bác ái, không còn ý thức về việc mình đã làm một điều tốt. Sự quên mình này giải phóng hành động của ta khỏi mọi ràng buộc của cái tôi. Nó biến việc bố thí thành một cuộc đối thoại riêng tư giữa ta và Cha trên trời.

Sống tinh thần bố thí kín đáo không chỉ là che giấu số tiền hay danh tính, mà còn là một thái độ sống không lên án người nghèo, không cảm thấy mình ưu việt hơn người mình giúp, và không kể công, kể ơn sau này. Nó mời gọi chúng ta trao tặng một cách vô điều kiện, không chờ đợi bất cứ điều gì đáp lại, kể cả lời cảm ơn hay sự ghi nhận. Việc bố thí thầm kín trở thành một hành vi thờ phượng, một lời tuyên xưng niềm tin rằng Thiên Chúa là nguồn mạch của mọi sự tốt lành, và chúng ta chỉ là những người quản lý trung thành những ân huệ Ngài ban. Khi ta bố thí trong thầm lặng, ta đang tin tưởng tuyệt đối vào Lời Chúa: “Cha của anh em, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh em.” Phần thưởng đó không phải là một món quà vật chất, mà là sự hiệp thông sâu xa hơn với chính Thiên Chúa, là sự sống viên mãn trong Nước Trời.

Điểm giáo huấn thứ hai là về CẦU NGUYỆN. Chúa Giêsu lại dùng hình ảnh của “bọn đạo đức giả” để làm nổi bật sự khác biệt giữa hình thức và tinh thần. Ngài nói: “Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả; chúng thích đứng cầu nguyện trong các hội đường hay ở các ngã ba, ngã tư, cho người ta thấy.” Đối với người Do Thái thời Chúa Giêsu, cầu nguyện là một việc làm rất công khai. Vấn đề không nằm ở địa điểm hay tư thế (đứng cầu nguyện là truyền thống), mà nằm ở ý hướng: họ đứng ở nơi công cộng “để thiên hạ thấy.” Đối với họ, cầu nguyện là một màn trình diễn phô trương đức tin, một nỗ lực để được người đời ca ngợi là người thánh thiện.

Ngược lại, Chúa Giêsu dạy chúng ta một phương thức hoàn toàn khác, một con đường dẫn đến sự thân mật thật sự với Thiên Chúa: “Khi cầu nguyện, anh hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo.” Hình ảnh “vào phòng, đóng cửa lại” không chỉ là một chỉ dẫn về nơi chốn, mà là một phép ẩn dụ sâu sắc về sự tĩnh lặng nội tâm. Căn phòng kín đó chính là trái tim ta, là nơi sâu thẳm nhất của linh hồn ta, nơi mà mọi ồn ào, mọi sự xao nhãng của thế giới bên ngoài đều bị loại trừ. Khi ta đóng cánh cửa vật chất lại, ta cũng phải đóng cánh cửa của tâm trí ta trước những lo lắng, tính toán, và nhất là trước sự tìm kiếm lời khen của người khác.

Cầu nguyện là hơi thở của linh hồn, là cuộc gặp gỡ riêng tư, độc đáo giữa ta, một thụ tạo bé nhỏ, và Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa vô cùng. Cuộc gặp gỡ này cần sự chân thật tuyệt đối, sự trần trụi của tâm hồn. Chỉ khi ta đối diện với Thiên Chúa trong sự thầm kín, ta mới có thể cởi bỏ mọi mặt nạ, mọi vỏ bọc giả tạo mà ta thường mang ra trước mặt người đời. Trong “căn phòng kín” đó, ta không cần phải cố gắng làm ra vẻ thánh thiện, không cần dùng những lời lẽ hoa mỹ hay những cử chỉ phô trương. Ta chỉ cần là chính mình, với tất cả những yếu đuối, tội lỗi và khao khát của ta.

Thiên Chúa của chúng ta là Đấng thấu suốt mọi sự kín đáo, Ngài biết rõ ta trước khi ta cất lời. Điều Ngài tìm kiếm không phải là những lời nói, mà là trái tim. Cầu nguyện thầm kín là sự thừa nhận rằng giá trị của lời cầu nguyện không nằm ở sự dài dòng, sự công khai hay tính hùng hồn, mà nằm ở mối liên hệ tình yêu được thiết lập giữa ta và Ngài. Chính trong sự thầm kín đó, ta học được cách lắng nghe tiếng Chúa, học được sự khiêm tốn và sự phó thác. Ta khám phá ra rằng Thiên Chúa yêu thương ta không phải vì những gì ta làm, mà vì ta là con cái Ngài. Và khi ta cầu nguyện trong thầm lặng, “Cha của anh em, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả công cho anh em” bằng sự bình an sâu thẳm, bằng sức mạnh để tiếp tục hành trình đức tin, và bằng chính sự hiện diện đầy yêu thương của Ngài trong đời ta.

Lời giáo huấn cuối cùng của Chúa Giêsu là về ĂN CHAY. Ngài tiếp tục dùng bọn đạo đức giả làm gương xấu: “Khi ăn chay, anh em chớ làm bộ rầu rĩ như bọn đạo đức giả: chúng nhăn nhó mặt mày cho thiên hạ thấy là chúng ăn chay. Thầy bảo thật anh em: chúng đã được thưởng rồi.” Ăn chay là một hành vi hy sinh, tự nguyện từ bỏ một điều gì đó hợp pháp để dọn lòng đón Chúa, để cảm thông với nỗi khổ của người khác, và để làm chủ bản thân. Đây là một hình thức thống hối và sám hối rất quan trọng.

Tuy nhiên, khi ăn chay bị biến thành một hành vi trình diễn, nó mất đi ý nghĩa thiêng liêng. Bọn đạo đức giả đã biến việc làm thánh thiện thành một gánh nặng phải vác, một sự khổ hạnh phải phô bày. Họ “nhăn nhó mặt mày,” làm cho mình trông tiều tụy, nhằm mục đích duy nhất là để người khác khen ngợi sự khắc khổ và lòng đạo đức của họ. Họ muốn dùng cái đói của thể xác để nuôi dưỡng cái tôi kiêu căng của mình. Hành vi này hoàn toàn mâu thuẫn với tinh thần ăn chay đích thực, vốn là sự giải phóng linh hồn khỏi sự lệ thuộc vào vật chất.

Chúa Giêsu dạy chúng ta hành động ngược lại: “Khi ăn chay, anh em hãy rửa mặt chải đầu, để không ai thấy anh em ăn chay, ngoại trừ Cha của anh em, Đấng hiện diện nơi kín đáo.” “Rửa mặt chải đầu” là một hành vi chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ quan trọng, là thái độ của niềm vui và sự lạc quan. Chúa Giêsu muốn chúng ta mang vẻ ngoài bình thường, thậm chí là vui tươi, để che giấu sự hy sinh của mình. Mục đích của sự kín đáo này là để bảo vệ ý định thiêng liêng của ta. Khi không ai biết ta đang ăn chay, ta sẽ không thể bị cám dỗ bởi lời khen hay sự ngưỡng mộ.

Ăn chay thầm kín giúp ta tập trung vào mục đích đích thực: là tình yêu dành cho Thiên Chúa và sự đồng cảm với anh chị em. Sự hy sinh của ta không còn là một thành tích để khoe khoang, mà là một của lễ dâng lên Chúa trong sự khiêm tốn. Nó trở thành một hành động hiệp thông với cuộc Khổ Nạn của Chúa Kitô, một nỗ lực để sửa chữa những lỗi lầm của mình và của thế giới. Hơn nữa, ăn chay thầm kín giúp ta có được sự tự do nội tâm. Khi ta từ bỏ điều gì đó mà không cần sự chứng kiến của người khác, ta đang khẳng định rằng mình không bị trói buộc bởi những giá trị bên ngoài, mà chỉ sống cho một mình Thiên Chúa mà thôi.

Tinh thần sống đạo thầm kín mà Chúa Giêsu nhấn mạnh không phải là sự che đậy đức tin, không phải là việc trở thành một người kín đáo hay khép kín trong mọi hoàn cảnh. Có những lúc, Tin Mừng yêu cầu chúng ta phải can đảm công khai tuyên xưng đức tin trước mặt mọi người. Vấn đề cốt lõi ở đây là: giữa hành động đạo đức và động lực bên trong, cái nào quan trọng hơn? Chúa Giêsu dạy chúng ta phải tuyệt đối ưu tiên cho động lực, cho ý hướng trong sáng và chân thành.

Sống đạo trong tinh thần thầm kín là đặt mình hoàn toàn dưới cái nhìn của Thiên Chúa. Khi ta bố thí, ta không nhìn vào ánh mắt cảm kích của người nhận mà nhìn vào Đấng ban phát mọi sự. Khi ta cầu nguyện, ta không tìm kiếm sự chú ý của người xung quanh mà tìm kiếm sự thinh lặng của Thiên Chúa. Khi ta ăn chay, ta không muốn người đời cảm thấy tội nghiệp hay kính nể, mà muốn sự hy sinh của ta được Cha trên trời chấp nhận.

Sự thầm kín này là thước đo của tình yêu tinh tuyền. Tình yêu thật không hề tính toán, không hề tìm kiếm lợi ích riêng hay sự trả công. Nó tự mãn nguyện trong chính hành vi trao ban. Khi ta sống đạo trong tinh thần thầm kín, ta đang trở nên giống Chúa Giêsu hơn, Đấng đã làm mọi việc “trong vâng phục và khiêm hạ,” Đấng đã thực hiện cuộc cứu chuộc một cách âm thầm trên thập giá, không hề phô trương sức mạnh hay quyền năng của mình.

Giả hình là một căn bệnh dai dẳng và nguy hiểm của đời sống tâm linh. Nó làm cho ta xa rời sự thật về chính mình, khiến ta sống một cuộc đời hai mặt, một mặt thì thánh thiện trước mắt người đời, mặt kia thì trống rỗng trước mặt Thiên Chúa. Sự giả hình không chỉ lừa dối người khác mà còn lừa dối chính mình, làm ta tin rằng những hành vi bên ngoài có thể thay thế cho sự hoán cải nội tâm.

Mùa Chay là thời gian thuận tiện để chúng ta dọn dẹp “căn phòng kín” của mình. Hãy tự hỏi:

  1. Trong việc Bố thí: Ta có còn tính toán không? Ta có cảm thấy khó chịu khi sự giúp đỡ của mình không được ghi nhận không? Ta có bao giờ giúp người này rồi kể lể với người khác không?

  2. Trong việc Cầu nguyện: Ta có sẵn lòng hy sinh thời gian ngủ nghỉ hay giải trí để vào “căn phòng kín” của trái tim mình không? Ta có còn bị ám ảnh bởi việc đọc kinh cho nhanh, cho đủ, hay tìm kiếm một cảm giác ngọt ngào khi cầu nguyện không? Hay ta chỉ đơn thuần hiện diện và lắng nghe Chúa?

  3. Trong việc Ăn chay: Sự hy sinh của ta có dẫn ta đến sự khiêm tốn và lòng xót thương không? Hay nó làm ta kiêu căng và đánh giá những người không ăn chay? Ăn chay có giúp ta làm chủ những đam mê, những ham muốn vật chất, để có thể tập trung vào những điều thiêng liêng không?

Sống đạo thầm kín là một lời mời gọi sống đời sống nội tâm sâu sắc, một lời mời gọi đặt căn nền đức tin của chúng ta trên đá tảng vững chắc là Thiên Chúa, chứ không phải trên bãi cát lỏng lẻo của ý kiến và sự tán thưởng của con người. Đó là sự chuyển đổi từ một tôn giáo của sự xuất hiện sang một tôn giáo của sự hiện hữu. Nó mời gọi chúng ta tìm kiếm Thiên Chúa trước hết và trên hết, và tin tưởng rằng Ngài sẽ ban cho chúng ta tất cả những gì cần thiết.

Khi chúng ta làm việc lành mà không cần ai biết, không cần ai khen ngợi, đó chính là lúc ta đang đặt cược toàn bộ cuộc đời mình vào Lời Chúa. Đó là một hành động của niềm tin phi thường, một sự phó thác tuyệt đối. Thiên Chúa không ở xa, Ngài “hiện diện nơi kín đáo,” Ngài thấu suốt từng sợi tóc trên đầu ta, thấu suốt mọi ý định sâu xa nhất trong lòng ta. Chính sự thấu suốt toàn vẹn đó là sự bảo đảm cho phần thưởng của chúng ta.

Phần thưởng của Cha trên trời không phải là một vinh quang công khai, mà là vinh quang nội tâm. Đó là được trở nên người con đích thực, được ở lại trong tình yêu của Cha, được lớn lên trong sự tự do của một người không còn bị trói buộc bởi cái nhìn của thế gian, mà chỉ được hướng dẫn bởi Thần Khí. Phần thưởng đó là sự sống đời đời, sự sống đã được bắt đầu ngay từ bây giờ, trong sự thầm kín và chân thật của một trái tim biết yêu mến.

Xin Chúa giúp chúng ta can đảm từ bỏ sự giả hình, buông bỏ khao khát được người đời khen ngợi. Xin cho chúng ta tìm được niềm vui đích thực không phải trong lời ca tụng, mà trong sự kín đáo của trái tim, nơi ta gặp gỡ Cha chúng ta, Đấng thấu suốt mọi sự. Hãy để hành động bố thí, lời cầu nguyện và sự hy sinh của chúng ta trở thành những món quà tình yêu tinh tuyền, được dâng lên Cha trong sự thinh lặng, để Ngài có thể trả công cho chúng ta bằng chính Ngài, bằng tình yêu và sự sống đời đời.

Chúng ta hãy sống như những người con được Cha yêu thương, không cần phải chứng minh giá trị của mình cho bất cứ ai, vì ta đã được Cha nhận biết và yêu thương trọn vẹn. Chính tinh thần thầm kín này là con đường ngắn nhất dẫn đến sự thánh thiện đích thực.

Lm. Anmai, CSsR