Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh :TỪ NỖI BUỒN ĐẾN NIỀM VUI BẤT TẬN

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh

Tin Mừng: Ga 16,20-23a

TỪ NỖI BUỒN ĐẾN NIỀM VUI BẤT TẬN

Thứ Sáu Tuần VI Phục Sinh

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta trở lại với bầu khí đầy lắng đọng, xen lẫn nỗi sợ hãi và niềm hy vọng trong buổi Tiệc Ly, khi Đức Giêsu sắp sửa rời xa các môn đệ. Những lời Thầy nói lúc này không phải là lời chào tạm biệt đơn thuần, mà là một mặc khải sâu xa về mầu nhiệm vượt qua sắp diễn ra, nơi nỗi buồn sẽ hóa thành niềm vui, và nước mắt sẽ trở thành sự sống. Tin Mừng Gioan hôm nay công bố một nghịch lý căn cốt của đời sống Kitô hữu, một chân lý vĩnh cửu: “Anh em sẽ khóc lóc than van, còn thế gian thì lại vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.”

Lời tiên báo này của Đức Giêsu đã mô tả chính xác những gì sẽ xảy ra trong suốt cuộc Thương Khó. Khi Thầy bị bắt, bị đánh đòn, bị đóng đinh và chết đi, đó là giờ phút của sự lo buồn tột cùng, của sự tan vỡ niềm tin nơi các môn đệ. Họ đã trốn chạy, họ đã khóc lóc than van trong sự thất vọng và cô đơn. Trong khi đó, thế gian, đại diện bởi những kẻ thù ghét và những kẻ lãnh đạm, lại vui mừng vì đã loại bỏ được một người bị coi là kẻ gây rối, một kẻ dám thách thức quyền lực của họ. Sự vui mừng của thế gian là niềm vui nông nổi, hời hợt, là sự hả hê chiến thắng trên thân xác Thầy, nhưng nó chỉ kéo dài trong chốc lát, như ánh đèn chợt tắt khi bình minh ló rạng.

Ngược lại, nỗi buồn của các môn đệ không phải là nỗi buồn vô vọng. Đó là nỗi buồn của tình yêu thương bị chia cắt, của niềm hy vọng bị thử thách. Nó mang trong mình một hạt mầm của sự sống mới, bởi vì nó gắn liền với Đấng là Sự Sống. Đức Giêsu không hề phủ nhận nỗi đau của họ. Thầy thừa nhận: “Anh em sẽ lo buồn.” Nhưng Thầy đưa ra một lời hứa chắc chắn, một lời đảm bảo thay đổi hoàn toàn ý nghĩa của nỗi buồn ấy: “nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.” Sự chuyển đổi này chính là mầu nhiệm Phục Sinh, là sự can thiệp của Thiên Chúa vào lịch sử đau khổ của con người.

Để làm cho các môn đệ hiểu rõ hơn về tính chất biến đổi của nỗi buồn, Đức Giêsu đã dùng một hình ảnh vô cùng gần gũi và mạnh mẽ, hình ảnh người đàn bà sinh con. “Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ chịu đựng rồi; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến nỗi khổ nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra cho đời.” Đây là một trong những phép ẩn dụ sâu sắc nhất mà Thầy Giêsu đã dùng để mô tả cái giá phải trả cho sự sống mới. Nỗi đau thể xác và tinh thần trong lúc sinh nở là có thật, là dữ dội và không thể tránh khỏi. Nó là đỉnh điểm của sự chịu đựng, là ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng điều kỳ diệu là, niềm vui được ôm ấp đứa con bé bỏng, niềm vui của sự sống đã thành hình, đủ sức mạnh để xóa nhòa, để quên đi mọi nỗi khổ trước đó. Nỗi khổ đó không bị phủ nhận, nhưng nó được cứu chuộc, được tôn vinh bởi mục đích cao cả mà nó đã phục vụ. Nó không còn là nỗi khổ của sự mất mát, mà là nỗi khổ của sự sáng tạo, của sự khai sinh. Hình ảnh người mẹ sinh con chính là hình ảnh đẹp nhất về Giáo Hội và về mỗi Kitô hữu khi trải qua thập giá để đón nhận vinh quang phục sinh.

Trong cuộc sống của chúng ta, chúng ta cũng liên tục trải qua những cơn chuyển dạ tinh thần. Đó là những giờ phút thử thách, bệnh tật, mất mát, hay những thất bại cay đắng. Thế gian nhìn vào có thể cười nhạo, cho rằng niềm tin của chúng ta là ngây thơ hay vô dụng. Nhưng chúng ta, những người con của Thầy Giêsu, phải nhìn thấy đằng sau lớp màn nước mắt đó là hình hài của một sự sống mới, của một nhân đức mới, của một sự thánh thiện mới đang được khai sinh.

Đức Giêsu nói với các môn đệ ngày xưa, và nói với từng người chúng ta hôm nay: “Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em; lòng anh em sẽ vui mừng, và niềm vui của anh em thì không ai lấy mất được.” Lời hứa này là trung tâm của đức tin Kitô giáo. Niềm vui của chúng ta không phải là một cảm xúc thoáng qua, không phải là sự thỏa mãn vật chất hay thành công thế gian, mà là niềm vui đến từ cuộc gặp gỡ cá vị, trọn vẹn với Đức Kitô Phục Sinh. Cuộc gặp gỡ này thay đổi mọi thứ, nó là nguồn mạch vô tận, là nền tảng vững chắc mà không một biến cố nào của trần gian có thể phá hủy hay cướp đoạt.

Nó là niềm vui của sự giải thoát, của sự tha thứ, của sự sống đời đời đã được ban tặng. Khi chúng ta thực sự gặp gỡ Chúa, khi ánh sáng Phục Sinh chiếu rọi vào góc tối của tâm hồn, chúng ta nhận ra rằng mọi đau khổ, mọi thử thách của đời này chỉ là tạm thời, chỉ là con đường dẫn đến vinh quang. Niềm vui Phục Sinh này là dấu ấn của Chúa Thánh Thần, là sức mạnh giúp chúng ta can đảm đối diện với mọi khó khăn, bởi vì chúng ta biết chắc rằng Chúa đã chiến thắng thế gian và chúng ta cũng sẽ chiến thắng trong Ngài.

Niềm vui mà Đức Giêsu ban tặng là niềm vui sâu xa, bền vững, khác hẳn với niềm vui hời hợt, dễ tan vỡ của thế gian. Niềm vui thế gian phụ thuộc vào điều kiện bên ngoài: có sức khỏe, có tiền bạc, có danh vọng. Khi những điều kiện ấy thay đổi, niềm vui cũng biến mất. Nhưng niềm vui của Đức Kitô thì ở bên trong, nó xuất phát từ mối tương quan mật thiết với Thiên Chúa, từ sự bình an mà chỉ Ngài mới có thể ban. Niềm vui ấy tồn tại ngay cả trong nước mắt, ngay cả trên giường bệnh, ngay cả khi đối diện với cái chết.

Hơn nữa, Tin Mừng hôm nay còn chứa đựng một lời hứa vượt trên cả niềm vui: “Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa.” Lời hứa này ám chỉ đến một thời đại mới, thời đại của Chúa Thánh Thần, khi các môn đệ sẽ được dẫn vào sự thật toàn vẹn. Sự lo lắng, sự bối rối, những câu hỏi nghi vấn sẽ không còn nữa. Mối quan hệ giữa Thầy và trò sẽ trở nên hoàn hảo, không còn rào cản, không còn sự che khuất. Đức Giêsu không còn nói bằng dụ ngôn, nhưng bằng sự rõ ràng và chân lý trọn vẹn.

Đây là lời mời gọi chúng ta đào sâu hơn vào đời sống cầu nguyện, vào sự lắng nghe Lời Chúa và vào việc khám phá ra sự hiện diện hằng ngày của Chúa Thánh Thần trong cuộc đời mình. Khi chúng ta sống trong Chúa Thánh Thần, chúng ta không còn phải vật lộn với những nghi ngờ triền miên, nhưng chúng ta được ban tặng sự khôn ngoan và sự hiểu biết để nhận ra ý Chúa trong mọi hoàn cảnh. Chúng ta không còn phải hỏi Chúa phải làm gì, bởi vì Chúa Thánh Thần sẽ soi sáng và thúc đẩy chúng ta hành động theo ý Ngài.

Cuộc sống này là một hành trình đức tin liên tục. Đã là con người, chúng ta không thể tránh khỏi những “giờ chịu đựng”, những “nỗi lo buồn” trong cuộc đời. Có lúc chúng ta cảm thấy bị bỏ rơi, bị hiểu lầm, hay bị áp đảo bởi gánh nặng của trách nhiệm và tội lỗi. Nhưng Tin Mừng hôm nay là ánh sáng soi rọi vào những thời khắc tăm tối đó. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, sự đau khổ trong giây lát này đang dọn đường cho một niềm vui bất tận sắp đến.

Giống như người mẹ trải qua cơn đau đẻ để nhìn thấy khuôn mặt thiên thần của con mình, chúng ta hãy can đảm chấp nhận những thập giá nhỏ bé và lớn lao trong cuộc sống. Mỗi lần chúng ta hy sinh, mỗi lần chúng ta tha thứ, mỗi lần chúng ta kiên nhẫn chịu đựng sự bất công, chúng ta đang tham dự vào cuộc Thương Khó của Chúa Kitô, và đồng thời, chúng ta cũng đang chuẩn bị cho mình niềm vui của sự Phục Sinh. Nỗi buồn hôm nay chính là tiền đề cho niềm vui ngày mai, một niềm vui không chỉ mang tính cá nhân mà còn là niềm vui cứu độ, niềm vui của một con người mới đã được sinh ra trong ân sủng.

Mỗi người chúng ta được mời gọi trở thành chứng nhân cho niềm vui Phục Sinh này, không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng chính đời sống của mình. Hãy để niềm hy vọng và sự bình an của Chúa Kitô ngự trị trong tâm hồn, để ngay cả khi chúng ta phải khóc lóc than van trước những nghịch cảnh, thế gian vẫn phải nhận ra một điều gì đó khác biệt nơi chúng ta: một sự kiên cường không thể giải thích, một niềm tin không thể lay chuyển, một niềm vui không ai lấy mất được.

Xin cho lời Chúa hôm nay thấm nhập sâu xa vào lòng chúng ta, để mỗi khi đứng trước nỗi buồn, chúng ta đừng tuyệt vọng, nhưng hãy nhớ đến lời hứa của Thầy Giêsu. Hãy nhớ đến hình ảnh người mẹ đang chuyển dạ, vì chỉ sau cơn đau đớn dữ dội ấy, sự sống mới và niềm vui vĩnh cửu mới thực sự tuôn trào. Hãy tin tưởng rằng, Thầy sẽ gặp lại anh em, và khi đó, lòng anh em sẽ vui mừng, một niềm vui bất diệt, được đóng ấn bằng chính Máu Phục Sinh của Ngài. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

banner su mang Loi Chua