CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH : CHÚA CHIÊN LÀNH VÀ LỜI MỜI GỌI CỦA ƠN THIÊN TRIỆU

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH 

Cầu cho ơn thiên triệu Linh mục và Tu sĩ.

  Tin Mừng Ga 10,1-10 Ta là cửa chuồng chiên

CHÚA CHIÊN LÀNH VÀ LỜI MỜI GỌI CỦA ƠN THIÊN TRIỆU

Chúa Nhật Chúa Chiên Lành A - 1

 

Hôm nay, trong niềm hân hoan của Mùa Phục Sinh, Giáo Hội mời gọi chúng ta cử hành Chúa Nhật IV, được biết đến với tên gọi thân thương là Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, đồng thời cũng là Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Thiên Triệu. Qua Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe, thánh Gioan đã mở ra trước mắt chúng ta một bức tranh đầy ẩn dụ về đời sống đức tin, về mối tương quan giữa Chúa Giêsu với chúng ta – những con chiên của Người, và về những người được Người sai đi để tiếp nối sứ vụ của Người trong vai trò là những mục tử, những linh mục và tu sĩ. Hình ảnh chuồng chiên, người mục tử, người gác cổng, và tiếng gọi tên riêng, tất cả đều chất chứa những ý nghĩa thiêng liêng sâu xa, mời gọi chúng ta suy niệm và đưa vào cuộc sống.

Trước hết, chúng ta nghe Chúa Giêsu đưa ra một sự phân biệt rõ ràng: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm và kẻ cướp.” Lời này không chỉ là một lời tuyên bố mà còn là một phán quyết về tính hợp pháp và động lực của người lãnh đạo. Người mục tử chân chính là người đi vào bằng cánh cửa, một lối đi công khai, minh bạch, được người gác cổng chấp thuận. Ngược lại, kẻ trộm và kẻ cướp chọn lối đi lén lút, trèo qua hàng rào, vì ý đồ của chúng không phải là phục vụ, chăm sóc hay bảo vệ, mà là lén lút hủy diệt, chiếm đoạt. Trong bối cảnh của đời sống Giáo Hội, Cánh Cửa đó chính là Đức Kitô. Bất cứ người nào nhận lãnh sứ vụ mục tử, dù là linh mục, giám mục, hay tu sĩ, đều phải đi vào bằng cánh cửa đó. Lối vào hợp pháp, được Chúa chuẩn nhận, chính là khi họ được đào tạo, được Giáo Hội trao phó, và quan trọng nhất, họ phải được thúc đẩy bởi tình yêu dành cho Đức Kitô và cho đoàn chiên của Người, chứ không phải vì danh vọng, quyền lực hay lợi lộc cá nhân. Khi một người tìm cách “trèo qua lối khác” để có được vị trí hoặc ảnh hưởng, đó là dấu hiệu của động cơ bất chính, của sự phản bội lại tinh thần phục vụ của Tin Mừng. Chúng ta cầu nguyện cho các linh mục, tu sĩ và cho những người đang được Chúa gọi, để họ luôn trung thành đi vào bằng Cánh Cửa Kitô, để đời sống và sứ vụ của họ luôn là sự phản chiếu tinh thần của Người Mục Tử Nhân Lành.

Người mục tử chân chính còn được đặc trưng bởi mối tương quan cá vị. “Người gác cổng mở cho, và chiên nghe tiếng người chăn. Người chăn gọi tên từng con chiên, rồi dẫn chúng ra.” Hình ảnh “gọi tên từng con chiên” là một chi tiết tuyệt vời, nói lên sự thân mật, sự hiểu biết sâu sắc và tình yêu cá nhân mà Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Chiên không phải là một khối vô danh, mà là những cá thể được yêu thương và biết đến. Thiên Chúa không chỉ biết chúng ta chung chung, mà Người biết rõ lịch sử, những nỗi niềm, những tài năng và những vết thương của riêng mỗi người. Ngài gọi tên, như Ngài đã gọi tên Abraham, Môsê, Phêrô, và như Ngài vẫn đang gọi tên mỗi chúng ta trong cuộc sống hằng ngày. Đây là một lời mời gọi đặc biệt dành cho những ai được chọn để tiếp nối công việc mục tử của Chúa: họ cũng phải biết gọi tên đoàn chiên của mình, phải gần gũi và thấu hiểu họ, không chỉ quản lý một giáo xứ, một cộng đoàn, hay một tổ chức, mà là chăm sóc những linh hồn cụ thể, với những nhu cầu cụ thể.

Và đáp lại tiếng gọi cá nhân đó, những con chiên biết tiếng của Người Mục Tử: “Khi đã cho chiên mình ra hết, thì người ấy đi trước, và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của người. Chiên sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận ra tiếng người lạ.” Đây là nền tảng của đời sống thiêng liêng: nhận ra tiếng Chúa. Trong thế giới ồn ào và đầy rẫy thông tin như ngày nay, có biết bao “tiếng lạ” đang cố gắng lôi kéo chúng ta: tiếng gọi của vật chất, của sự ích kỷ, của chủ nghĩa hưởng thụ, của những tư tưởng trần tục hóa đức tin. Chúng ta cần sự tĩnh lặng của tâm hồn và sự nhạy bén của Thánh Thần để phân định, để nhận ra đâu là Tiếng Chúa Giêsu, tiếng gọi yêu thương, hy sinh, và chân lý, và đâu là những tiếng nói hứa hẹn sự dễ dãi nhưng lại dẫn đến sự hủy diệt tâm hồn. Việc cầu nguyện cho ơn thiên triệu chính là việc chúng ta cầu xin cho những người được Chúa gọi biết lắng nghe được tiếng gọi đó giữa muôn vàn tiếng động khác của thế gian, và can đảm đáp lời, “Lạy Chúa, con đây!”

Thánh Gioan nói rằng ban đầu các môn đệ đã không hiểu ẩn dụ này. Điều này cho thấy, ngay cả những người gần gũi nhất với Chúa Giêsu đôi khi cũng cần thời gian và sự soi sáng để hiểu thấu những mầu nhiệm Người muốn mặc khải. Điều này cũng đúng với chúng ta. Để hiểu trọn vẹn ý nghĩa của Chúa Nhật hôm nay, chúng ta không chỉ cần nghe Lời Chúa bằng tai, mà còn phải suy niệm bằng trái tim, để Chúa Thánh Thần mở lòng chúng ta. Khi Chúa Giêsu nhận thấy sự bối rối, Người đã không ngại giải thích thêm, và lời giải thích đó chính là lời tuyên bố cao trọng nhất về căn tính của Người: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước tôi đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe họ.”

Lời tuyên bố “Tôi là cửa chuồng chiên” là một lời tự xưng đầy quyền năng, khẳng định Chúa Giêsu là con đường duy nhất dẫn đến sự sống và sự cứu rỗi. Người không chỉ là người đưa chúng ta vào chuồng chiên, mà chính Người là lối vào. Mọi giáo huấn, mọi ơn cứu độ, mọi sự sống thiêng liêng đều phải đi qua Người. Hình ảnh này cũng loại trừ tất cả những “mục tử” tự phong, những kẻ chỉ lợi dụng tôn giáo để trục lợi, để mưu cầu danh tiếng cho bản thân, hay để lèo lái đoàn chiên theo ý riêng. Những kẻ đã đến trước Chúa, mà Chúa Giêsu gọi là trộm cướp, có thể ám chỉ những lãnh đạo tôn giáo giả hiệu, những người cố gắng áp đặt luật lệ hà khắc, hay những người tìm kiếm vinh quang trần thế thay vì vinh quang Thiên Chúa.

Chúa Giêsu không chỉ là cánh cửa dẫn vào sự an toàn, mà Người còn là Đấng bảo đảm cho một cuộc sống đầy đủ và phong phú. Người nói: “Ai qua tôi mà vào, thì sẽ được cứu thoát. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để mà ăn trộm, giết hại và phá hủy. Còn tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” Đây là lời hứa tuyệt vời nhất của Tin Mừng. Chúa Giêsu không chỉ hứa một cuộc sống đơn thuần, một sự tồn tại lay lắt, hay một sự cứu rỗi tối thiểu, mà là một “sự sống dồi dào” (life abundant). Sự sống dồi dào này không phải là sự giàu có về vật chất, mà là sự phong phú về ân sủng, về tình yêu, về sự thật, và về sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn, ngay cả giữa những thử thách của cuộc đời.

Sự sống dồi dào này là mục đích tối hậu của mọi ơn gọi, đặc biệt là ơn gọi linh mục và tu sĩ. Người linh mục hay tu sĩ được Chúa gọi và sai đi chính là để mở đường, để giúp anh chị em mình “ra vào và gặp được đồng cỏ” của ơn sủng và chân lý. Cuộc đời họ là một lời làm chứng sống động rằng chỉ khi đi qua Cánh Cửa Giêsu, chúng ta mới thực sự được tự do và tìm thấy lẽ sống đích thực. Bằng lời rao giảng, bằng các Bí Tích, và bằng chính cuộc đời hy sinh phục vụ, họ dẫn đoàn chiên đến nguồn nước hằng sống, đến đồng cỏ tươi tốt của Lời Chúa và ân sủng Thánh Thể. Họ được mời gọi để trở nên những mục tử có khả năng mang lại sự sống dồi dào cho người khác, bằng cách tự mình sống dồi dào trong sự kết hợp với Đức Kitô.

Vì thế, hôm nay, khi cầu nguyện cho ơn thiên triệu, chúng ta cầu nguyện cho các linh mục và tu sĩ hiện tại, để họ luôn nhớ rằng cánh cửa mà họ đã bước vào chính là Đức Kitô. Chúng ta cầu nguyện để họ kiên trì chiến đấu chống lại mọi cám dỗ “trèo qua lối khác” – tức là tìm kiếm sự thoải mái, sự công nhận của thế gian, hay sự thiếu vắng tinh thần hy sinh. Sứ vụ mục tử đòi hỏi một sự quên mình triệt để, một sự sẵn sàng đi trước để dẫn dắt, chấp nhận mọi rủi ro để bảo vệ và chăm sóc đoàn chiên. Họ phải là những người mà đoàn chiên không chỉ nghe tiếng, mà còn cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Giêsu nơi họ. Họ phải là những mục tử nhân lành, luôn có mùi chiên, luôn sẵn sàng xả thân như Chúa Chiên Lành đã làm.

Chúng ta cũng cầu nguyện cho những người trẻ đang lắng nghe tiếng Chúa gọi trong lòng. Ơn gọi là một mầu nhiệm cá nhân, là một tiếng gọi riêng biệt giữa hàng tỷ người, mời gọi một người rời bỏ mọi sự để theo Chúa một cách triệt để hơn. Trong một thế giới đặt nặng thành công vật chất và tự do cá nhân, tiếng gọi hy sinh, sống độc thân, và vâng phục có vẻ đi ngược lại với trào lưu. Nó đòi hỏi một đức tin mạnh mẽ, một lòng can đảm phi thường và một sự quảng đại không giới hạn. Chúng ta cầu nguyện để những tâm hồn trẻ tuổi đó có đủ can đảm để buông bỏ những kế hoạch của riêng mình, để chấp nhận đi vào một con đường mà Chúa đã chọn sẵn, một con đường dẫn đến sự sống dồi dào không chỉ cho bản thân họ mà còn cho vô số linh hồn khác.

Việc cầu nguyện cho ơn thiên triệu không chỉ là trách nhiệm của những người đang sống đời tu trì, mà là của toàn thể cộng đồng Dân Chúa. Mỗi gia đình, mỗi giáo xứ, mỗi cộng đoàn phải trở thành một “vườn ươm” cho ơn gọi. Chúng ta cần tạo ra một môi trường sống động về đức tin, nơi mà sự phục vụ được coi là một niềm vinh dự, nơi mà đời sống thánh thiện được trân trọng, và nơi mà tiếng gọi của Chúa được lắng nghe cách rõ ràng. Các bậc cha mẹ cần gieo vào lòng con cái mình những hạt giống đức tin, sự hy sinh và lòng quảng đại ngay từ khi còn thơ bé. Các linh mục và tu sĩ cần sống đời sống thánh thiện và nhiệt huyết để trở nên những tấm gương sáng thu hút người trẻ.

Chúa Giêsu đã đến để cho chúng ta được sống và sống dồi dào. Cuộc sống dồi dào đó được thể hiện cách mạnh mẽ nhất trong những ai đáp lại tiếng gọi của Người để dâng hiến trọn vẹn. Khi một người trẻ chọn dâng mình cho Chúa, đó không phải là một sự mất mát, mà là một sự bùng nổ của sự sống và ân sủng. Đó là sự chọn lựa để trở thành những người thợ gặt, đi ra đồng lúa mênh mông để mang về những linh hồn cho Nước Trời. Giáo Hội luôn cần những mục tử mới, những nhà truyền giáo nhiệt thành, những người phục vụ âm thầm trong các dòng tu, để tiếp tục công trình cứu chuộc của Chúa trên khắp thế giới.

Trong mọi thời đại, đoàn chiên Chúa luôn phải đối diện với những kẻ trộm cướp, những kẻ muốn lợi dụng và hủy diệt đức tin. Ngày nay, kẻ trộm cướp đó có thể ẩn mình dưới nhiều hình thức tinh vi hơn: sự vô cảm tôn giáo, sự hoài nghi về các giá trị vĩnh cửu, hay sự cám dỗ của một cuộc sống dễ dãi, không cần Thiên Chúa. Chính trong bối cảnh đó, vai trò của những Mục Tử Nhân Lành, những người đã đi qua Cửa Giêsu và mang sự sống dồi dào đến cho người khác, lại càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Họ là những người bảo vệ, những người dẫn đường, những người chữa lành vết thương, và là những chứng nhân của niềm hy vọng Phục Sinh.

Chúng ta kết thúc bằng cách chiêm ngưỡng Chúa Giêsu trong tư cách là Người Mục Tử đã thí mạng vì chiên. Tình yêu vô bờ bến của Người là nguồn gốc và là mẫu mực cho mọi ơn gọi. Xin cho tất cả chúng ta, những con chiên được Chúa gọi tên, biết lắng nghe tiếng Người mỗi ngày, biết can đảm đi theo Người trên con đường thập giá và vinh quang, và biết tích cực cầu nguyện, dâng hiến hy sinh, để xin Chúa ban thêm nhiều thợ gặt lành nghề cho cánh đồng truyền giáo của Người. Chúng ta cũng xin Chúa ban cho các linh mục và tu sĩ đang thi hành sứ vụ được tràn đầy ơn khôn ngoan và sức mạnh, để họ luôn trung thành với lời tuyên khấn ban đầu, và trở nên khí cụ hữu hiệu mang lại sự sống dồi dào của Đức Kitô cho nhân loại.

Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện cho Giáo Hội luôn có đủ những người trẻ quảng đại, sẵn sàng đáp lại lời mời gọi thiêng liêng cao quý, để cánh cửa chuồng chiên của Giáo Hội luôn rộng mở, và để sự sống dồi dào của Chúa Kitô được lan tỏa đến tận cùng trái đất. Xin Mẹ Maria, Mẹ của các Ơn Gọi, che chở và nâng đỡ những người đã và đang bước theo tiếng gọi của Con Mẹ.

Lm. Anmai, CSsR

banner su mang Loi Chua