CHÚA NHẬT PHỤC SINH (Ga. 20, 1- 9)

Olympic mùa hè Seoul 1988, Ben Johnson người Canada, vận động viên chạy tốc độ 100m đã cán đích lập kỷ lục thế giới với thành tích 9 giây 79. Thế nhưng, khi bị phát hiện sử dụng thuốc kích thích bị cấm stanozolol, anh bị tước Huy Chương Vàng và không được công nhận kỷ lục thế giới. Trong khi người cán mức sau với 9 giây 92 là Carl Lewis lại được đôn lên thành nhà vô địch.

Hôm nay trong đoạn Tin mừng Chúa nhật Phục Sinh, chúng ta chứng kiến một cuộc đua, nhưng không phải để đoạt huy chương vàng trong thể thao, mà là đoạt chiếc huy chương của Niềm TIN. Người phụ nữ tên là Maria Mácđala đã xuất phát rất sớm, mặc dù bà đã đến nơi, nhưng bà không gặp được cái bà cần phải gặp. Phêrô cũng đến nơi, ông khá hơn  người phụ nữ, ông gần chạm được chiếc huy chương, nhưng vì thiếu một chút, nên ông vẫn không chạm được. Gioan chạy đến mồ trước, mặc dù ông để cho Phêrô vào trước. Nhưng ông là người đã đoạt được chiếc huy chương của Niềm Tin. ” Ông đã thấy và ông Tin.”(câu 8 ). Chính vì yêu nên ông đã đạt được điều mà những người cho dù đã đến trước, đã nhìn thấy trước, nhưng vẫn không được kết quả như ông. Mọi người cũng đến, cũng nhận ra, cũng tin, nhưng chậm chạp. Họ không thể tranh giành chiếc huy chương của lòng tin, của sự mạc khải về sự phục sinh của Đấng Cứu Thế. Cũng như Ben Johson đã cán mức trước Carl Lewis, nhưng phần thưởng vô địch lại giành cho Lewis vì anh này dù đến sau nhưng không phạm luật.

Trong thời buổi kinh tế thị trường của ngày hôm nay, chúng ta thấy mọi người đều chạy để tranh giành chiến thắng. Nhưng có những người đã đến nơi, lại không biết mình tìm gì, vì họ không có mục đích, lại cũng có những người đành bỏ cuộc không chịu chạy hết quãng đường. Cũng có những người đạt được chiếc huy chương vàng làm vẻ vang cho cuộc sống. Mỗi người trong chúng ta cũng đang chạy đua với cuộc sống, cho đến giờ này, đến ngày hôm nay, chúng ta đã đạt được điều gì ? Chúng ta có đạt được chiếc huy chương nào chưa ? Hay chúng ta vẫn chạy một cách vô vọng, chạy mà không biết mình sẽ đến đâu !

Nếu mỗi người trong chúng ta nhìn lại chính mình, nhìn xem kết quả của bao nhiêu năm qua, chúng ta có thể bằng lòng và yên tâm với những gì mình đã đạt được, hay chúng ta đã gần những ngày tàn của cuộc đời mà vẫn chưa tìm được điểm đến. Nhiều lần trong cuộc đời, biết bao biến cố, biết bao lời nhắc nhở, nhưng chúng ta có nhìn thấy, có tin tưởng vào Thiên Chúa để có được cuộc sống mới cho chính đáng hay không ? Hôm nay lại một lần nữa, chúng ta mừng Chúa Phục Sinh, với những nghi thức của Tam Nhật vượt qua, với những giờ phút cảm động trước nỗi nhọc nhằn, đau khổ của Chúa, mừng vui khi Ngài hiển vinh sống lại….để rồi tất cả mọi việc cũng đi vào quên lãng, chúng ta cũng trở về với con tim trống rỗng mà không nhận được gì, nên cuộc sống vẫn bình thường như những ngày đã qua, không có gì đổi mới, như thế, sự chết và phục sinh của Chúa thật là vô ích với chúng ta.

Xin hãy để ra một phút suy tư về đời sống của chính mình: chúng ta đang sống hay đã chết, mặc dù đang hít thở không khí, đang hoạt động, nhưng con người chúng ta đang chết trong tội lỗi, không tiến bước lên trên đàng nhân đức. Như thế, mặc dù chúng ta đang sống, nhưng thật sự đã chết từ lâu. Như vậy, việc Chúa Phục Sinh, đem sự sống mới cho loài người, lại không có chúng ta trong đó sao? Chẳng lẽ, để đến giây phút quyết định, chúng ta đành bỏ cuộc vì không thể đạt đến đích điểm mà bao nhiêu người đến được ?

Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa, cho chúng ta nhận ra được dấu chỉ Tình Yêu Chúa trong đời sống, dấu chỉ của sự sống mới, để can đảm bước theo đến đích của sự sống mới.