Chuyện kể rằng : một đêm kia, một ông từ gác nhà thờ chuẩn bị đóng cửa, ông gặp một đứa bé đang ngủ ở hàng ghế sau cùng. Ông đánh thức cậu ta dậy và nói rằng ông phải đóng cửa nhà thờ. Cậu bé liền cắt nghĩa: đêm nay cậu không có chỗ nào để trú ngụ và mong được lưu lại trong nhà thờ. Ông từ trả lời là ông hy vọng cậu bé hiểu giùm ông, vì ngủ trong nhà thờ thật không hay. Thế là ông mời cậu tạm vào phòng tiếp tân chờ ông gọi điện thoại cho hai trung tâm cư trú trong thành phố, hãy gắng kiếm một chỗ cho cậu bé qua đêm. Rủi thay đêm đó không có trung tâm nào còn chỗ trống cả. Ông liền xin lỗi cậu. Cậu ta biết mình phải ra đi và đã lầm lũi bước vào bóng đêm.
Về nhà, ông ngồi vào chiếc ghế bành êm ấm cầm Thánh kinh lên đọc, đọc đến đoạn dành riêng cho ngày hôm ấy. Đó là bài dụ ngôn “Người Samaria nhân hậu”. Bỗng dưng ông từ nhận thấy cậu bé giống hệt như người đàn ông bị thương tích trong dụ ngôn trên, cậu đang cần sự giúp đỡ. Ông cũng nhận ra mình giống vị Thượng tế kia, bước qua một bên mà chẳng giúp gì cho cậu bé…
Tin mừng hôm nay Đức Giêsu cho chúng ta bài giảng về dụ ngôn “Người gieo hạt giống” để dạy chúng ta về giá trị của Lời Chúa. Đồng thời cũng chỉ cho chúng ta những thái độ đón nhận Lời Chúa của con người.
Ông từ trong câu chuyện trên là một ví dụ của những người đón nhận Lời Chúa, thậm chí còn suy gẫm Lời Chúa nhưng lại không đem ra thực hành trong đời sống của mình. Điều này cũng chẳng xa lạ gì khi chính bản thân chúng ta cũng là những mảnh đất đầy gai góc với những lo lắng cho danh vọng, cho của cải, cho đam mê đã bóp nghẹt Lời Chúa. Đã hơn 2000 năm qua, hạt giống Lời Chúa không ngừng được gieo vãi qua một cuốn sách bán chạy nhất thế giới là cuốn Kinh Thánh với số bản dịch ra 2123 ngôn ngữ khác nhau và hàng tỷ bản in đã được phát hành. Thế mà, chúng ta đôi lúc lại quá thờ ơ với Kinh Thánh. Các bạn đã có một cuốn Kinh Thánh để gối đầu giường chưa ? Các bạn đã đọc hết 4 Phúc Âm chưa ? Và chắc chắn rằng ít ai trong chúng ta đọc hết sách Tân ước từ đầu tới cuối không bỏ chữ nào! Chúng ta có thể để thời gian nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày để đọc trọn bộ kiếm hiệp của Kim Dung, nhớ từng chiêu thức trong các thế võ, xem hết bộ phim Hàn Quốc này đến bộ Hong Kong kia, còn giờ đọc Kinh Thánh thì …hiếm. Chúng ta có thể học sống, học hết tất cả các môn học để chuẩn bị cho kỳ thi, học quên cả ăn, quên cả ngủ, ấy thế mà học để mà sống đức tin qua Kinh Thánh thì chúng ta …không có thời gian. Để có thể là mảnh đất tốt thì ta phải mạnh dạn dọn dẹp gai góc, mạnh dạn bứng cỏ tận gốc rễ, làm như thế sẽ phải hy sinh, sẽ phải hãm mình, sẽ phải “đổ máu”, chúng ta có dám cương quyết làm hay không ?
Suy niệm đến đây tôi lại nhớ đến một câu chuyện của một người phụ nữ tên là Catherine Lawes. Một người tín hữu đã gieo những hạt giống bình an và nhân ái cho những con người khốn khổ, tù đày, những con người tưởng chừng như tương lai đặc đầy bóng tối.
Năm 1921, Lewis Lawes trở thành viên cai ngục nhà tù Sing Sing. Vào thời đó, không nhà tù nào khốn khổ hơn Sing Sing. Khoảng 20 năm sau, khi Lewis Lawes về hưu, nhà tù biến thành một tổ chức nhân đạo. Những người nghiên cứu cơ chế làm việc ở đó cho rằng Lewis Lawes là người có công làm cho nó thay đổi. Nhưng khi có ai hỏi về điều này thì ông trả lời:
– Những gì tôi làm được, tất cả đều nhờ Catherine, người vợ tuyệt vời của tôi! Nàng được chôn cất ngay bên ngoài bức tường nhà tù.
Khi chồng làm cai ngục, Catherine Lewis là một người mẹ trẻ với ba đứa con thơ. Ngay từ đầu, người ta đã cảnh cáo Catherine không nên đặt chân vào bên trong bức tường nhà tù, nhưng nàng không thèm để ý! Khi lần đầu tiên nhà tù tổ chức môn bóng rổ, nàng và ba đứa trẻ xinh đẹp đã đi bộ đến tham dự môn thể dục này. Họ đã ngồi nơi khán đài với tù nhân. Nàng bày tỏ quan niệm của mình:
– Chồng tôi và tôi sẽ chăm sóc cho những người này và tôi tin rằng họ cũng sẽ chăm sóc lại cho chúng tôi nên tôi không phải lo lắng gì!
Nàng cương quyết kết thân với họ và làm quen với lý lịch của họ. Nàng khám phá ra có một sát nhân bị mù. Nàng đã đến thăm anh ta. Cầm chặt tay anh, nàng nói:
– Anh biết đọc chữ Braille, chữ dành cho người khiếm thị không?
– Chữ Braille là gì vậy?
Thế rồi nàng dạy cho anh ta biết đọc. Nhiều năm sau anh vẫn khóc vì tình cảm yêu mến đối với nàng. Sau đó, Catherine lại thấy một người câm điếc trong nhà tù. Nàng đã đến trường học ngôn ngữ cho người câm điếc để học và sau đó dạy lại cho người tù kia. Catherine dạy các tù nhân phải biết đòan kết, yêu thương và tha thứ cho nhau, biết chia sẻ và cảm thông cho nhau. Nhiều người trong họ nói Catherine là hiện thân của Chúa Giêsu sống động trong nhà tù Sing Sing từ năm 1921 đến 1937.
Rồi nàng qua đời vì một tai nạn xe hơi. Sáng hôm đó Lewis Lawes không đến làm việc. Người phụ tá đã thế chỗ ông. Hình như ngay sau đó nhà tù có điều gì không ổn.
Ngay hôm sau, thi hài nàng được an nghỉ trong một chiếc quan tài đặt tại nhà nàng cách nhà tù gần một dặm. Sáng sớm, khi người cai ngục đang đi bách bộ, ông đã choáng váng vì nhìn thấy một đám đông tội phạm trông thật giận dữ và khốn khổ tụ tập lại trước cổng chính nhà tù . Ông tiến lại gần và nhìn thấy những giọt nước mắt đau đớn sầu não trên mặt họ. Họ yêu cầu được phép tiễn Catherine lần cuối. Ông nhận ra họ yêu mến Catherine chừng nào. Quay lại với họ, ông bảo:
– Ðược rồi, các anh có thể đi nhưng với điều kiện phải trở lại trong đêm nay!
Thế rồi ông mở cánh cổng. Một đám phạm nhân đi ra không một lính gác đi kèm, họ đến một nơi cách gần một dặm, đứng xếp hàng trước linh cửu để bày tỏ lòng kính trọng đối với Catherine Lawes. Sau đó, tất cả bọn họ đều trở lại nhà tù không thiếu một ai!
Vậy đó, khi những bông lúa trên mảnh đất của chúng ta trĩu hạt : “hạt được gấp trăm, hạt được sáu mươi, hạt được ba mươi” (Mt 13,8) thì những hạt lúa mới đó lại phải tiếp tục gieo vãi cho tha nhân, nhưng lần này không phải Thiên Chúa gieo mà chính chúng ta phải gieo hạt. Hạt giống tình yêu !
Lạy Chúa, chúng con không thiếu các phương tiện thông tin hiện đại để gieo vãi Lời Chúa, chúng con cũng không thiếu các mảnh đất tâm hồn đang khao khát tìm chân lý xung quanh chúng con, nhưng chúng con chỉ thiếu một thứ cần thiết để Lời Chúa được loan đi đó là lòng nhiệt thành của tuổi trẻ chúng con. Xin nâng đỡ và giúp sức cho chúng con.
















