NHẬT KÝ TU SĨ TÌNH NGUYỆN 3

Ngày nào có cái khổ của ngày ấy (Mt6,34)…
 
Câu này quá chuẩn xác trong hoàn cảnh hôm qua của nơi chúng tôi đang phục vụ.
Thang máy của toà nhà 24 tầng lầu hư…. mọi công việc từ khám bệnh, lấy sinh hiệu, phát thuốc, chích thuốc, vận chuyển cơm – nước uống và các nhu cầu khác đều phải đi bằng xe ” căng hải” ( ngược lại là “hai cẳng” đó)…. chỉ cần leo được lên lầu 24 như bình thường đã là một việc hết sức mệt nhọc …. vậy mà tất cả đội ngũ nhân viên y tế, tình nguyện viên, các bạn dân quân phải lên lên xuống xuống từng ấy tầng lầu với không biết bao nhiêu lần…. chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ để cho đôi chân chùn bước …..
Nhưng vượt lên tất cả là tấm lòng yêu thương hết mình vì bệnh nhân và tinh thần hy sinh trách nhiệm, mọi người vắt hết sức lực để hoàn thành công việc cách tốt nhất…..
Nói là vắt hết sức không sai chút nào…
 
1. Nhân viên y tế tiêm thuốc theo y lệnh bác sĩ, leo dần lên từ tầng 5 đến tầng 21 sau khi cứ đứng lên cúi xuống từ 8giờ đến gần 11 giờ, mồ hôi chảy thành dòng khắp mặt và ứ đọng mồ hôi trong đôi bao tay…. vẫn ráng tiêm thuốc cho bệnh nhân …. nhưng đã đến giới hạn để kiểm soát mũi kim khi tầm nhìn là ” ở đây sương khói mờ nhân ảnh” và cơn chóng mặt do tư thế ập đến mũi kim trật vào ngón tay của chính mình …. những tai nạn nghề nghiệp cho dù hết sức cẩn thận, hết sức bình tĩnh vẫn cứ xảy ra … Việc tiêm thuốc cần đến người khác thay thế ngay lập tức vì thuốc dùng theo giờ, không thể để trễ hơn quy định. Công việc sẽ gánh cho nhau tuỳ hoàn cảnh không có chuyện người làm ít hay người làm nhiều mà ai cũng làm nhiều cả…..
 
2. 9h30 bệnh nhân trở nặng sp02 70%, NT 38 lần/ phút mệt, khó thở …. 10h00 thêm bệnh nhân khác trở nặng không thể tự đi lại theo kiểu bước xuống cầu thang được….. làm thế nào chuyển bệnh nhân xuống cấp cứu ngoài cách duy nhất là cõng trên đôi vai đã thấm mệt của nhân viên y tế…. Vâng, cõng bệnh nhân từ tầng 16 xuống trệt, rồi lại cõng thêm bệnh nhân từ tầng 8 xuống là cả một quãng đường rất rất gian nan. Bộ đồ bảo hộ thì trơn, bệnh nhân thì nặng cứ tuột xuống rồi lại xốc lên …. cả khoa lâm sàng kể cả tình nguyện viên, nam chỉ có 5 người …. Hai nam thay nhau cõng bệnh nhân được xuống trệt thì cũng nằm lăn trên giường của khoa cấp cứu…. Cái cảnh bước chân liêu xiêu, hai chân muốn quỵ xuống qua từng bậc cầu thang thấy mà ứa nước mắt… Tất cả phải thật nhanh chóng để hơi thở yếu ớt của bệnh nhân được hồi cứu. . .
 
3. Rồi cả hơn 500 phần ăn, 500 bình nước 5l sẽ phải chuyển lên cho bệnh nhân…. Phải vận chuyển bằng sức người ấy …. Việc này thường ngày do 4-6 em dân quân phụ trách nhưng có thang máy chuyển lên từng lầu, các em chỉ khuân vác đến từng phòng. Hôm nay thì thôi rồi…. Quá cực nhọc và vất vả luôn…. Người không nhiều để tăng cường thêm và ai cũng được phân công việc riêng mà… chỉ thêm được 4 em dân quân để làm việc này….. Có lẽ việc làm của các em mệt khủng khiếp hơn cả sức tưởng tượng của mọi người…..
……. và bao bước chân mỏi rã rời đi kiểm tra sinh hiệu bệnh nhân bị tức ngực, khó thở, nôn ói, ho máu … hết lầu này qua lầu kia, hết lô D lại qua lô F …..
Mọi công việc của mọi người đều kéo dài thêm 1 giờ so với thường ngày mà cũng không xong. Sức tàn, lực kiệt 12h20 phút …. việc gì ko quá cần thiết sẽ để lúc sau làm …. Nhưng bệnh nhân nào có hiểu!!! Bệnh nhân nào có thấy… Thế nên chúng tôi phải nhận khá nhiều lời than trách, chất vấn khi mọi thứ trễ hơn mọi ngày ….
Đôi điều viết về nửa ngày vật vã và vất vả của mọi người. Thương thật thương mọi người đang ở mọi chiến trường chống dịch Covid.
Ước mong mọi người mạnh khoẻ và bình an trong mọi hoàn cảnh.
 
Xin Ơn Trên ban cho chúng ta sức khoẻ, niềm vui và cảm nhận được ý nghĩa của việc dấn thân hy sinh cho bệnh nhân trong thời gian khó khăn này.
Chờ mong ngày bình yên và tốt đẹp nhất trở lại trên thành phố của chúng ta sớm nhất có thể…..
P/s: Việc thật nên ko có hình ảnh để diễn cho mọi người …. còn nếu ở đâu đó có ảnh đẹp ở khu bệnh phòng của bệnh nhân là từ phóng viên thui nha cả nhà. Chứ lên bệnh phòng đeo 3 đôi bao tay, điện thoại thì chùm kín bằng màng bọc thực phẩm thì chụp hình đẹp thế nào được và tâm trạng đâu nữa mà chụp hình hihiiii….
Em đăng vài hình ảnh không liên quan để những chia sẻ đỡ đơn điệu thui….
 
Sr. Hương Thảo