Thứ Năm Tuần XIII Thường Niên : NIỀM TIN VƯỢT QUA SỰ NGỜ NGẠI VÀ SỰ LIÊN KẾT TRONG NHÀ HỘI THIÊN CHÚA

Thứ Năm Tuần XIII Thường Niên

Thứ Năm đầu tháng, ngày các Linh mục

THÁNH TÔ-MA TÔNG ĐỒ, lễ kính

Thánh Phi-lip-phê Phan Văn Minh, Linh mục (+1853), Tử đạo

Ep 2,19-22; Ga 20,24-29

 NIỀM TIN VƯỢT QUA SỰ NGỜ NGẠI VÀ SỰ LIÊN KẾT TRONG NHÀ HỘI THIÊN CHÚA

 

Trong ánh sáng của Lời Chúa, chúng ta được mời gọi dừng lại để suy ngẫm về thông điệp thiêng liêng trong hai đoạn Kinh Thánh: Thư Ê-phê-sô 2,19-22 và Phúc Âm Gioan 20,24-29. Qua đó, Chúa mời gọi mỗi con người nhìn nhận lại mối quan hệ với Ngài, với cộng đoàn tín hữu, và đặc biệt là khám phá sâu sắc ý nghĩa của đức tin – niềm tin vững chắc vượt lên trên sự nghi ngờ, đồng thời gắn kết chúng ta lại thành một nhà hội của Thiên Chúa, nơi mà Ngài là đá tội, nền móng vững chắc cho mọi sự xây dựng tâm linh.

Trong Thư Ê-phê-sô, Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta một tầm nhìn về nhà hội của Ngài: “Vậy chúng ta không còn là người lạ, người ngoại quố, mà là những người thánh, những thành viên của gia đình Thiên Chúa” (Ê-phê-sô 2,19). Câu nói ấy không chỉ nhấn mạnh đến việc mọi tín hữu, bất kể xuất thân, quá khứ hay những tội lỗi từng phạm phải, đều được mời gọi hòa nhập vào một cộng đoàn thiêng liêng, mà còn khẳng định rằng, chính đức tin vào Chúa Giêsu Kitô đã làm nên một sự liên kết bền chặt, vượt qua mọi ranh giới thế gian. Mỗi tín hữu như những viên đá sống được xây dựng nên ngôi đền của Thiên Chúa, nơi mà Đấng Christ – đá góc vững chắc – chiếu sáng và ban ơn cứu độ. Đây là hình ảnh ẩn dụ sâu sắc nhắc nhớ chúng ta rằng, mỗi người được mời gọi không chỉ sống vì bản thân mình, mà còn chung tay xây dựng một cộng đoàn yêu thương, nơi mà tình yêu thương, sự tha thứ và niềm tin được nuôi dưỡng và phát triển.

Phúc Âm Gioan 20,24-29 lại mang đến cho chúng ta một bức tranh chân thực về đức tin con người qua câu chuyện của Thánh Tô-ma – người mà lịch sử sau này được gọi là “Tôma kẻ nghi ngờ”. Khi những môn đệ khác tự hào thông báo rằng họ đã được thấy Chúa, Tô-ma lại than phiền rằng nếu không được nhìn thấy dấu đinh trên tay, không được chạm vào lỗ đinh và cạnh sườn Người, thì anh mới tin.

Hình ảnh này phản ánh một mặt sự mong manh, một mặt lại cho thấy con người ta luôn có xu hướng tìm kiếm bằng chứng cụ thể để khẳng định niềm tin của mình. Tuy nhiên, tám ngày sau, khi các môn đệ lại có mặt trong căn phòng kín, Chúa Giêsu đến giữa chúng, phán lời “Chúc anh em được bình an” và mời Tô-ma kiểm chứng dấu hiệu của sự sống lại của Ngài, thì nhãn quan của Tô-ma dần được mở ra. Câu nói “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!” không chỉ là lời thán phục mà còn là lời kêu gọi mỗi tín hữu hãy biết vượt qua giới hạn của giác quan vật chất, hãy tin tưởng vào quyền năng vô hạn của Thiên Chúa, dù cho những bằng chứng hữu hình có thể không luôn hiện hữu trong mắt chúng ta.

Câu chuyện của Tô-ma không nhằm mục đích dán nhãn ai là “người nghi ngờ” hay “người thiếu đức tin”, mà chính là để cho thấy rằng, ngay cả trong sự thiếu sót và yếu đuối của con người, Thiên Chúa vẫn luôn kiên nhẫn, luôn mở rộng vòng tay yêu thương, luôn ban cho chúng ta cơ hội để hiểu rõ hơn về sự hiện hữu của Ngài. Khi Chúa Giêsu mời gọi Tô-ma đặt ngón tay vào vết đinh, Ngài không chỉ mời gọi anh nhận biết sự sống mới mà còn mời gọi anh buông bỏ sự cứng đầu, những ràng buộc của sự nghi ngờ để bước vào mối quan hệ sâu sắc, thân mật với Đấng Cứu Thế. Chính trong khoảnh khắc ấy, khi Tô-ma thốt lên “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” thì đức tin của anh đã được làm mới, được củng cố bởi sự chứng nhận sống động của sự sống lại của Chúa, mở ra một chân trời mới cho toàn thể cộng đoàn tín hữu.

Câu chuyện của Thánh Tô-ma và thông điệp của Thư Ê-phê-sô đồng điệu, đều hướng chúng ta đến nhận thức rằng đức tin không phải là thứ chỉ có được từ những bằng chứng hữu hình mà là một trải nghiệm tinh thần sâu sắc, được vun đắp qua mối liên hệ với Thiên Chúa và với nhau. Sự liên kết ấy không chỉ là mối quan hệ cá nhân mà còn là sự liên kết cộng đồng, là sự xây dựng một ngôi nhà hội nơi mọi thành viên đều có giá trị, đều là những viên đá sống góp phần tạo nên một tổng thể hài hòa, đẹp đẽ. Sự sống lại của Chúa Giêsu, như đã được thể hiện qua trải nghiệm của Tô-ma, chính là nguồn động lực mạnh mẽ để mỗi người chúng ta không ngừng nỗ lực sống theo Lời Ngài, vượt qua mọi khó khăn, mọi hoài nghi để gắn bó mật thiết với Ngài. Qua đó, chúng ta nhận ra rằng, mỗi tín hữu không đơn thuần chỉ là một cá thể đơn lẻ mà là một phần của một cộng đoàn thiêng liêng, một gia đình lớn của Thiên Chúa, nơi mà mọi nỗi đau, mọi thử thách đều được sẻ chia, được nâng đỡ bởi tình yêu thương vô bờ bến của Đấng Tạo Hóa.
Phần áp dụng vào đời sống cho giáo dân:

Khi chúng ta nhìn nhận cuộc sống qua lăng kính của Tin Mừng này, mỗi người hãy tự nhủ rằng đức tin không phải là thứ dễ dàng nảy nở khi mọi điều xung quanh đều rõ ràng, mà chính trong những lúc ta trải qua những khoảng thời gian bỡ ngỡ, những lúc hoài nghi về sự hiện hữu của Chúa, thì đó lại chính là thời điểm Thiên Chúa muốn đến và chạm vào tâm hồn ta, làm cho niềm tin dần vững chắc hơn. Hãy nhớ rằng, giống như Tô-ma đã từng ngần ngại khi không thấy được bằng chứng hữu hình của sự sống lại, chúng ta đôi khi cũng gặp những lúc mà con mắt vật lý không thể nhìn thấy được dấu hiệu của ân sủng. Nhưng khi lòng ta mở ra, khi ta sẵn sàng “đặt ngón tay vào” những vết thương của Chúa, ta sẽ cảm nhận được sự hiện diện yêu thương và sự sống mới mà Ngài ban tặng.

Mỗi khi cảm thấy hoài nghi, hãy nhớ rằng, đức tin thực sự không phụ thuộc vào những bằng chứng hữu hình mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của Thiên Chúa, vào tình yêu thương vô bờ bến của Ngài dành cho mỗi chúng ta. Trong cuộc sống hàng ngày, khi đối mặt với những khó khăn, những thất bại hay những mất mát không lường trước, ta có thể cảm thấy như mình đang ở trong cảnh tuyệt vọng, như Tô-ma đã từng nghi ngờ; nhưng đừng quên rằng, chỉ cần ta dám mở lòng, dám đối diện và chấp nhận những vết thương của chính mình, Thiên Chúa sẽ đến bên ta, khẳng định rằng, Ngài luôn hiện hữu và luôn sẵn sàng giúp đỡ. Hãy tin rằng, dù có những lúc con mắt ta không thể nhìn thấy, nhưng tâm hồn ta có thể cảm nhận được ánh sáng của Đấng Cứu Thế, ánh sáng mà chỉ có Ngài mới có thể ban cho. Hãy biến từng khoảnh khắc hoài nghi thành cơ hội để học cách kiên trì, để rèn luyện đức tin, bằng cách cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa và chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng anh chị em trong cộng đồng nhà hội. Sự đồng hành, sẻ chia và yêu thương chân thành ấy chính là chất keo gắn kết mỗi người tín hữu lại với nhau, tạo nên một sức mạnh tinh thần vô biên giúp ta vượt qua mọi thử thách của cuộc sống. Mỗi người trong chúng ta, dù đang ở bất cứ hoàn cảnh nào, cũng đều có thể tìm thấy niềm an ủi trong lời Chúa phán “Chúc anh em được bình an”, và trong từng dấu hiệu sống động của sự sống lại, dẫu chỉ là trong lòng người vẫn chưa được giải thích hết bằng lý trí.

Hãy để đức tin của chúng ta trở thành chiếc cầu nối giữa hiện hữu và vô hạn, giữa những gì ta có thể thấy và những điều siêu việt mà chỉ có thể cảm nhận qua niềm tin. Khi mà những khó khăn, những vết thương của quá khứ hay những nỗi sợ hãi hiện hữu trong tâm hồn bỗng dưng trỗi dậy, đừng để chúng làm ta chùn bước mà hãy nhìn nhận đó là những dấu hiệu của một quá trình làm mới nội tâm, là lời mời gọi để ta đến gần hơn với Chúa, để được chữa lành và được ban cho sức mạnh mới.

Hãy coi đó như một cơ hội để chúng ta cùng nhau xây dựng một cộng đồng tín hữu vững mạnh, nơi mà mỗi cá nhân đều là một viên đá quý, được mài giũa bởi những thử thách của cuộc sống, để cuối cùng hợp thành một ngôi đền rực rỡ ánh sáng của tình yêu và sự sống mới. Qua trải nghiệm của Tô-ma, chúng ta học được rằng, sự thật không chỉ nằm trong việc nhìn thấy mà còn nằm trong lòng tin, trong sự chấp nhận chân thành rằng, dù ta không luôn thấy được bằng mắt thường, nhưng Ta vẫn có thể cảm nhận được hiện diện thiêng liêng của Đấng Cứu Thế.

Hãy để lời “Phúc thay những người không thấy mà tin!” vang vọng trong tâm hồn mỗi người, như một lời nhắc nhở rằng đức tin chân thực luôn vượt qua mọi giới hạn của giác quan, là nguồn động lực giúp ta tiến bước trên con đường đời, không ngừng hy vọng và yêu thương. Hãy sống mỗi ngày với niềm tin rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc tăm tối nhất, Thiên Chúa vẫn luôn ở bên, sẵn sàng mở rộng vòng tay cứu giúp, chữa lành và biến những vết thương thành nguồn sức mạnh để chúng ta có thể tiếp tục bước đi. Hãy luôn nhớ rằng, mỗi khi lòng ta rung chuyển vì những khó khăn, chỉ cần ta dâng lên Chúa những lời cầu nguyện chân thành, Ngài sẽ hiện ra, như Ngài đã làm với Tô-ma, để chứng tỏ rằng, trong cuộc đời mỗi người, không có gì là bất khả thi khi đặt niềm tin vào Đấng Cứu Thế. Hãy để đức tin của chúng ta không chỉ dừng lại ở lời nói mà hãy để nó tỏa sáng qua mọi hành động, qua sự sẻ chia yêu thương với anh chị em, qua việc giúp đỡ những người yếu đuối, và qua đó, làm chứng cho quyền năng vô hạn của Thiên Chúa, để từ đó, mỗi con người đều được trải nghiệm sự an lành, sự chữa lành của Ngài, biến mỗi thử thách thành cơ hội để ta ngày càng trưởng thành, để mỗi tâm hồn được nâng niu, và để những ơn phước của Thiên Chúa lan tỏa, làm nên một cộng đồng nhà hội đoàn kết và vững mạnh.

Trong kết thúc lời giảng, chúng ta được mời gọi nhìn lại hành trình đức tin của mỗi người như một quá trình liên tục học hỏi, rèn luyện và trưởng thành. Lời mời gọi của Chúa Giêsu tới Tô-ma, “Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin”, không chỉ là lời dặn dò riêng cho một người mà là thông điệp chung cho toàn thể cộng đoàn tín hữu, một lời nhắc rằng, dù cho đôi khi con mắt ta có thể không thấy hết được dấu hiệu của sự hiện hữu của Ngài, thì lòng tin chân thành vẫn luôn được Ngài ban phước.

Mỗi người chúng ta, dù ở bất cứ nơi đâu, hãy tự nhủ rằng, qua những thử thách, qua những lúc hoài nghi, hãy nhớ rằng Thiên Chúa luôn ở bên, sẵn sàng mở lòng đón nhận và ban cho chúng ta sự sống mới, là nguồn động viên để chúng ta có thể tiến bước vững chắc trên con đường đức tin. Amen.

 

Lm. Anmai, CSsR