Thứ Năm Tuần IV Phục Sinh : YÊU MẾN ĐỨC KITÔ NHƯ THÁNH NỮ CATARIA

Thứ Năm Tuần IV Phục Sinh

Thánh Ca-ta-ri-na thành Si-ê-na, Trinh nữ, Tiến sĩ Hội Thánh, lễ nhớ

Thánh Giuse Nguyễn Duy Tuân, linh mục (1861), Tử đạo.

 Lời Chúa: Cv 13,13-25; Ga 13,16-20

YÊU MẾN ĐỨC KITÔ NHƯ THÁNH NỮ CATARIA

“Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy,
và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng đã sai Thầy”. 
(Ga 13,20)

IFrame

            Giữa lòng Hội Thánh, ta thấy có một khuôn mặt nổi trội có vai trò nổi bật trong lịch sử đó là thánh Catarina Siena. Thánh nhân sống vào thế kỷ XIV, thời kỳ rối ren, phức tạp cả trong đời sống Giáo Hội lẫn hoàn cảnh xã hội ở Italia và châu Âu lúc bấy giờ. Nhưng, ngay trong thời điểm lịch sử đầy khó khăn như thế, Thiên Chúa vẫn không ngừng chúc phúc cho dân Người, bằng cách gởi nhiều vị thánh đi trước, hầu thức tỉnh các tâm hồn, kêu gọi hoán cải và canh tân đời sống.

            Catarina là một trong những vị thánh được Thiên Chúa sai đến, nói với chúng ta và thúc bách chúng ta can đảm tiến đến sự thánh thiện, để ngày càng trở nên những môn đệ đích thực của Chúa Kitô.

            Được sinh ra ở Siena năm 1347, Catarina lớn lên trong một đại gia đình rất đông anh chị em, và thánh nhân qua đời ở Rôma năm 1380. Năm mười sáu tuổi, cảm mến linh đạo của cha thánh Đa Minh, Catarina gia nhập Huynh đoàn Giáo dân, thuộc một ngành nữ mang tên Mantellate. Từ lúc còn ở gia đình, tuy mới chỉ là thiếu nữ, chị đã tự nguyện khấn giữ đồng trinh và hiến dâng chính mình, chuyên lo cầu nguyện, sám hối, làm việc bác ái, đặc biệt là cứu giúp những người ốm đau, bệnh tật.

            Khi danh thơm về sự thánh thiện lan rộng, Catarina trở thành nhà hướng dẫn tâm linh đắc lực cho dân chúng thuộc mọi tầng lớp xã hội khác nhau: giới quý tộc và chính trị gia, trí thức cũng như thường dân, những người nam nữ sống đời thánh hiến và các tu sĩ, trong đó có cả đức giáo hoàng Grêgôriô XI, lúc đó đang ở Avignon, và thánh nữ đã cố gắng thuyết phục đức giáo hoàng trở về Rôma.

            Thánh nữ đi đến nhiều nơi, nhấn mạnh và kêu gọi toàn thể Giáo Hội canh tân đời sống, đồng thời cổ võ hòa bình giữa các quốc gia và dân tộc. Chính vì lý do đó mà thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II công bố quyết định, chọn thánh nữ là vị đồng Bổn mạng của châu Âu: cầu xin cho lục địa cổ xưa này không bao giờ quên nguồn cội Kitô giáo, vốn nằm ở gốc rễ đối với sự phát triển của châu Âu, tiếp tục rút ra từ Tin Mừng những giá trị nền tảng, nhằm đảm bảo sự công bằng và hài hòa toàn châu lục.

            Như những vị thánh khác, Catarina trải qua nhiều nỗi thống khổ lớn lao. Có những người đã nghi ngờ thánh nữ, cho rằng không nên đặt niềm tin ở Catarina; và xảy ra một biến cố, năm 1374, sáu năm trước khi Catarina qua đời, Tổng hội dòng Đa Minh đã triệu mời ngài đến Florence để chất vấn về nhiều việc làm và tư tưởng. Tổng hội cắt cử cha Raymundo Capua, một người anh em thông thái và khiêm tốn, và cũng là vị Tổng Quyền của dòng trong tương lai, làm cha linh hướng cho Catarina. Cha Raymundo trở thành vị giải tội cho người chị em Giáo dân Đa Minh này, rồi cũng dần trở thành “người con thiêng liêng” của thánh nữ. Cha đi tiên phong trong việc viết tiểu sử về cuộc đời Catarina. Người nữ kiệt xuất này được phong thánh năm 1461.

            Lịch sử ghi lại, Catarina phải trải qua nhiều khó khăn mới học được cách đọc, và mãi đến tuổi trưởng thành, mới học được cách viết chữ. Giáo huấn của thánh Catarina được chứa đựng trong tác phẩm “Đối Thoại Với Thiên Chúa Quan Phòng” (Dialogue of Divine Providence) hoặc quyển“Đạo Lý Thánh”(Libro della Divina Dottrina),một kiệt tác Văn chương tâm linh, trong các “Bức thư”(Epistolario) và trong tuyển tập “Những Lời Cầu Nguyện” của thánh nữ.

            Giáo huấn của thánh nữ được nhìn nhận là ưu việt, thâm sâu, do đó, năm 1970, đức chân phước Phaolô VI đã tuyên phong thánh nữ là “Tiến Sĩ Hội Thánh,” và một tước hiệu nữa dành cho Catarina: vị đồng Bổn mạng của thành Rôma, như mong ước của đức chân phước giáo hoàng Piô IX, và là Bổn mạng của toàn Italia, theo quyết định của đấng đáng kính giáo hoàng Piô XII.

            Đối với thánh nhân, Đức Kitô tựa như vị Hôn phu mà thánh nữ có mối tương quan thân tình, hiệp nhất, và trung thành gắn bó; Người là tình yêu tuyệt vời nhất mà thánh nữ kính mến trên mọi sự thiện hảo. Nơi Catarina, sự kết hiệp sâu thẳm với Thiên Chúa còn được diễn tả qua một khía cạnh khác nổi bật trong đời sống thần bí: trao đổi hai trái tim.

            Theo gương vị thánh thành Siena, mỗi tín hữu chúng ta hãy mặc lấy tâm tình cảm mến của Đức Kitô, để yêu Chúa và yêu tha nhân như chính Chúa Kitô đã yêu. Chúng ta hãy để con tim của mình được biến đổi và học cách yêu như Đức Kitô trong mối thân tình với Người. Hãy nuôi dưỡng mối thân tình ấy bằng đời sống cầu nguyện, suy niệm Lời Chúa, và năng lãnh nhận các bí tích, nhất là hãy thường xuyên rước Mình Thánh Chúa với hết lòng thành kính. Catarina cũng thuộc hàng ngũ các vị thánh đã hiến dâng trọn vẹn cho bí tích Thánh Thể. Cũng từ đó, thưa anh chị em, tôi đã kết luận vài lời trong Tông huấn Bí Tích Tình Yêu của tôi (x. n. 94). Bí tích Thánh Thể là một món quà đặc biệt của tình yêu, mà Thiên Chúa vẫn tiếp tục đổi mới hầu dưỡng nuôi hành trình đức tin của chúng ta, gia tăng niềm trông cậy và đốt lên lòng mến nơi tâm hồn chúng ta, làm cho chúng ta ngày càng trở nên giống Người hơn nữa.

            Ta học ở thánh Catarina một điểm tuyệt vời: hãy học biết, yêu mến Đức Giêsu Kitô và Giáo Hội của Người. Trong quyển “Đối Thoại Với Thiên Chúa Quan Phòng,” thánh nữ diễn tả Đức Kitô, qua một hình ảnh lạ thường, như chiếc cầu nối giữa trời và đất. Chiếc cầu này gồm ba nấc thang lớn, được tạo thành bởi bàn chân, cạnh sườn, và khuôn mặt của Đức Giêsu. Đi lên bằng những nấc thang này, linh hồn trải qua ba giai đoạn của tiến trình thần hóa: thanh tẩy tội lỗi; thực hành các nhân đức và bác ái; kết hợp ngọt ngào bằng lòng mến với Thiên Chúa.

            Ta hãy học theo gương thánh Catarina, yêu mến Chúa Kitô và Giáo Hội với lòng can đảm, mãnh liệt và chân thành. Hãy làm cho những lời của thánh Catarina có trong quyển Đối Thoại ở cuối chương nói về Đức Kitô như chiếc cầu nối, trở thành những lời của chính chúng ta: “Lạy Chúa, với lòng thương xót vô biên, Chúa đã tẩy rửa chúng con trong Máu của Ngài; với lòng thương xót không cùng, Chúa đã muốn đàm thoại với muôn loài thụ tạo. Ôi Tình yêu tuyệt vời! Làm sao con hiểu thấu! Chúa không chỉ mặc lấy xác phàm, nhưng còn ước mong chịu chết vì con… Ôi lòng xót thương bao la! Tâm hồn con đắm chìm trong những suy tưởng về Ngài, dù ở bất cứ nơi đâu, con chỉ muốn nghĩ tưởng và tìm kiếm lòng thương xót mà thôi.”

Bài: Tuệ Mẫn & Video: TGPSaigon.net