Thứ Năm trong tuần thứ Mười Tám Mùa Quanh Năm
Thánh Lôrensô, Tstđ
Ds 20:1-13; Tv 95:1-2,6-7,8-9; Mt 16:13-23
Vác Thập Giá Theo Chúa Giêsu

Tin Mừng hôm nay là lời ông Phêrô được Chúa Cha mạc khải khi tuyên xưng: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Có phải nếu truyền thống của gia đình chúng ta theo đạo, mặc nhiên Chúa sẽ ban cho chúng ta sự mạc khải ấy? Theo Ga 6, 65: “Thầy đã bảo anh em: không ai đến với Thầy được, nếu Chúa Cha không ban ơn ấy cho.” Trong thực tế, chúng ta đã bao lần đến với Thiên Chúa vì lòng yêu mến, phải chăng chúng ta chỉ đến với Ngài những lúc đứng trước gian nan thử thách và khi đã vượt qua được thử thách ấy, liệu chúng ta có can đảm tuyên xưng đức tin của mình trước những người xung quanh mình như ông Phêrô đã từng làm. Thánh Phaolô khuyên chúng ta: “dù anh em ăn, uống, hoặc làm bất cứ việc gì, hãy làm tất cả vì vinh danh Thiên Chúa” (1 Cr 10, 31 ).
Khi Chúa Giê-su cho các tông đồ biết việc phải lên Giê-ru-salem để thực hiện ý muốn của Chúa Cha là khởi sự cho công cuộc Cứu độ, ông Phê-rô vì yêu mến Thầy mình không muốn Thầy phải hy sinh nên đã can gián: “ Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy”. Chúng ta thấy được bản chất con người, là luôn có cách nhìn và xử sự của đời sống trần thế là tránh né những việc gì làm tổn thương đến mình và người thân yêu. Ai trong chúng ta cũng muốn tin theo Chúa Giêsu để được vào Nước Trời, nhưng để có được sự sống đời đời thì phải trải qua sự đau khổ, hy sinh thì con người lại dè dặt, ngay cả tông đồ Phêrô cũng có lúc ở trong tâm trạng đó.
Chúa Giêsu chê trách Phê-rô: “ Xatan, lui lại đằng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.” Lời Chúa cảnh tỉnh người Ki-tô hữu hiểu rằng trước khi sống lại và được vào Nước Trời thì phải chấp nhận thập giá, vì không có thập giá sẽ không có vinh quang Phục sinh. Chân phước G.M Balaguer chia sẻ: “Thập giá, phiền muộn, gian truân, bạn còn có mãi suốt cuộc đời. Đó là đường Chúa đi, và môn đệ không hơn Thầy.” Kinh nghiệm của thánh Anphongsô: “Nhìn vào Chúa Giê-su trên Thánh giá, ta sẽ chịu mọi đau khổ cách nhẫn nại”.
Chúa Giêsu đã loan báo về cái chết của Ngài, đồng thời mời gọi các môn đệ Ngài cũng hãy vác Thập giá của mình để tiến bước theo Ngài. Theo Chúa Giêsu, đó là lời mời gọi cốt yếu của Kitô giáo. Vì sự nghiệp, vì lý tưởng, người ta có thể hy sinh mạng sống của mình. Một người vô tín ngưỡng có thể vì lý tưởng dám hy sinh tất cả cuộc đời của mình; thế nhưng điểm chính yếu của Tin Mừng lại là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Ðời sống Kitô giáo chỉ có thể là đời sống, nếu nó được tiếp tục nuôi dưỡng bởi con người Chúa Kitô như là nguồn mạch của sự sống.
Chúng ta ghi dấu Thánh giá trên người chúng ta, chúng ta mang Thánh giá trong người chúng ta, đó không là dấu hiệu của sự chết, nhưng là biểu dương của một sức sống của Ðấng đã chết, đã phục sinh và đang tác động trong chúng ta. Nói như thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là chính Chúa Kitô sống trong tôi”. Chúa Kitô sống trong chúng ta để tiếp tục và hoàn tất công trình cứu rỗi của Ngài. Chúa Kitô đã vác Thập giá và đã chết một lần, cuộc Tử nạn ấy cần phải đươc tiếp tục qua các Kitô hữu. Cũng chính thánh Phaolô đã nói: “Tôi cần phải bổ khuyết những gì còn thiếu sót trong cuộc tử nạn của Chúa Kitô”.
Thập giá đang được vẽ lại dưới muôn nghìn hình thức. Chúa Kitô đang tiếp tục vác Thập giá với những người đang bị giam giữ một cách bất công, những người bị tước đoạt quyền sống, những người bị tra tấn và hành hạ. Chúa Kitô đang tiếp tục cuộc tử nạn của Ngài qua con người chúng ta. Người Kitô hữu chịu gian khó thử thách vì ý thức rằng Chúa Kitô đang sống trong chúng ta.
Xin cho Lời Chúa và sức sống của Chúa nâng đỡ chúng ta, để giữa những đau khổ, thử thách của cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn kiên vững và an vui.
Lm Anton Tuệ Mẫn




















