Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay : NIỀM TIN VÀO CHÚA

Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay

Ed 37,21-28; Ga 11,45-57

NIỀM TIN VÀO CHÚA

 

Trong khoảnh khắc thiêng liêng của lễ Tuần V mùa Chay, chúng ta được mời gọi trở về với chính mình, trở về với nguồn cội tâm linh và biết ơn lòng từ bi của Đấng Toàn Năng. Lời cầu nguyện vang lên: “Lạy Chúa, xin chớ đứng xa tôi, xin kíp ra tay nâng đỡ tôi, vì tôi là sâu bọ, chứ không phải người, là đồ ô nhục giữa chúng nhân, và bị dân khinh bỉ.” Những lời này như tiếng thở dài của tâm hồn yếu đuối, mong mỏi một ân sủng cứu rỗi từ Đấng Tạo Hóa. Chính trong sự khiêm nhường ấy, chúng ta nhận ra rằng quyền lực thực sự không đến từ địa vị hay danh vọng của con người, mà là từ một tình yêu vô bờ của Chúa, từ sự quan phòng và nâng đỡ của Ngài đối với những linh hồn yếu ớt, cần được chở che và chữa lành.

Trong Lời Nguyện Nhập Lễ, chúng ta cảm nhận được hình ảnh của một Thiên Chúa không ngừng làm việc cứu độ trần gian, ban cho con người những ân sủng dồi dào, để từ những điều bình dị nhất lại trở nên một phần của kế hoạch cứu rỗi vĩ đại. Chúa kêu gọi toàn thể con cái Ngài, đặc biệt là những anh chị em sắp được tái sinh trong bí tích thánh tẩy, cùng hướng về nguồn cội của tình yêu thương và sự cứu chuộc. Đây là lời mời gọi chung của Chúa đối với tất cả chúng ta: hãy mở lòng đón nhận, hãy cùng nhau tiến bước về phía ánh sáng của sự sống mới.

Nhìn lại lời tiên tri trong bài Ðọc I theo sách Ê-dê-ki-en, “Ta sẽ làm cho chúng trở nên dân tộc duy nhất”, chúng ta thấy trong lời hứa của Thiên Chúa một sự thống nhất và đoàn kết không thể tách rời. Đấng Tối Cao đã hứa rằng Ngài sẽ quy tụ con cái Ít-ra-en, đưa chúng trở về quê hương, xây dựng một dân tộc duy nhất sống trong vùng đất linh thiêng. Không còn sự chia cắt, không còn những ranh giới ngăn cách, mà chỉ có một tình yêu thống nhất, một giao ước hoà bình vĩnh cửu được ký với lòng nhân từ của Chúa. Sự hứa hẹn ấy không chỉ là lời hứa cho một dân tộc thời xưa, mà còn là hình ảnh tượng trưng cho tình thương và sự quy tụ của mọi linh hồn đang tản mát. Qua đó, chúng ta được nhắc nhớ rằng dù ta có yếu đuối, dù ta cảm thấy là “sâu bọ”, thì trong mắt Chúa, mỗi con người đều có giá trị vô cùng, được xưng là dân của Ngài, được gọi là những người được nâng đỡ, được yêu thương và được bảo vệ.

 “Chúa sẽ gìn giữ chúng ta như mục tử chăn dắt đoàn chiên mình”, như một lời nhắc nhở rằng dù cuộc đời có những lúc vấp ngã, dù ta trải qua những nỗi đau và mất mát, thì Chúa vẫn luôn bên cạnh, dẫn dắt và bảo vệ chúng ta. Trong hình ảnh của một người chăn chiên, Người không chỉ đơn thuần là người hướng dẫn, mà còn là người che chở, an ủi và đưa cả đoàn chiên về bến bờ an toàn. Những lời xướng vang khắp nơi, từ các đảo xa xăm đến những ngóc ngách của cuộc sống, như một tiếng gọi khẩn thiết rằng “Ðấng đã phân tán Ít-ra-en, sẽ quy tụ nó lại”, nhắc chúng ta nhớ đến sự hy vọng và sự tái sinh của lòng tin.

Phúc Âm theo Thánh Gio-an mở ra một khung cảnh đầy xúc động khi Chúa Giê-su xuất hiện như là Đấng đến để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát về một mối. Câu chuyện của Người, từ những phép lạ đến lời tiên tri về cái chết thay cho dân, khắc họa một hình ảnh của một Đấng Cứu Thế đã sẵn sàng hy sinh bản thân vì hạnh phúc, vì sự cứu rỗi của nhân loại. Trong những lúc đen tối, khi mà mọi người dần mất niềm tin và khi mà những thế lực tàn bạo của thế gian dường như không ngừng áp bức, thì Chính qua những lời giảng dạy và hành động của Người đã mang đến cho con người niềm tin vào một sự thay đổi mạnh mẽ, một lời hứa rằng sự tha thứ và sự sống lại luôn hiện hữu trong tình yêu của Thiên Chúa. Hình ảnh Chúa Giê-su – Người không còn công khai đi lại giữa người Do-thái, nhưng lại để lại dấu ấn thiêng liêng trong lòng những người tìm kiếm sự chân thật – nhắc nhớ chúng ta rằng mỗi bước đi của Người luôn chứa đựng một thông điệp vượt lên trên cả lời nói: thông điệp của sự hi sinh, của lòng nhân từ và của một tình yêu bao la, không bao giờ tắt.

Khi suy ngẫm về toàn bộ những lời thánh ca, lời tiên tri và những hành động của Đấng Cứu Thế, chúng ta càng thêm khẳng định rằng sự khiêm nhường và niềm tin vào ân sủng của Chúa là con đường dẫn lối cho mọi tâm hồn tìm được sự an ủi giữa bão giông cuộc đời. Mỗi chúng ta, dù cảm thấy mình như những “sâu bọ” nhỏ bé, đều có cơ hội được nâng đỡ, được chữa lành và được tái sinh qua từng ngày sống. Mỗi thử thách, mỗi nỗi đau đều là lời nhắc nhở về sự tồn tại của một Đấng Yêu Thương vô bờ, một Đấng luôn kề vai sát cánh bên ta, dẫn dắt chúng ta từ những cơn bão tối đến bến bờ của bình an và niềm vui vĩnh cửu.

Lời nguyện nhập lễ không chỉ là lời kêu gọi của một tâm hồn yếu đuối mà còn là niềm tin mạnh mẽ vào sự hiện diện và sức mạnh chữa lành của Chúa. Đó là tiếng gọi của sự hối cải, của sự đồng hành và của sự hy vọng rằng, dù cho xã hội có đánh giá ta thấp, dù cho chúng ta có cảm thấy bị khinh bỉ, thì trong ánh mắt của Chúa, mỗi người đều được xem là báu vật, là dân của Ngài, và Ngài sẽ luôn kíp ra tay nâng đỡ ta. Qua đó, chúng ta học được cách yêu thương, cách tha thứ và cách sống một đời sống trọn vẹn, không chỉ vì bản thân mà còn vì cộng đồng, vì tất cả những người đang cần được quy tụ và được cứu chuộc.

Khi chúng ta bước vào mùa Chay, trong những ngày kiêng khem và tự giám, hãy để lòng mình mở rộng đón nhận ánh sáng của Chúa, để những vết thương, những nỗi đau và những thất bại của con người trở thành những dấu mốc của sự phục hồi và sự sống mới. Hãy nhớ rằng, ngay cả khi ta cảm thấy mình bé nhỏ, con người ta vẫn có thể trở nên một phần của một kế hoạch vĩ đại, của một gia đình rộng lớn được tổ chức và bảo hộ bởi tình yêu vĩnh cửu của Thiên Chúa. Và trong mọi khoảnh khắc, dù là lúc thanh thản hay lúc gian truân, tiếng gọi của Chúa luôn vang vọng, nhắc ta về sự quy tụ của những linh hồn rời rạc, về sự hy vọng của một tương lai sáng chói và về một giao ước hoà bình mà chỉ có Ngài mới có thể ban tặng.

Như lời tiên tri đã nói, “Ða-vít, tôi tớ Ta, sẽ là vua của chúng đến muôn đời” không chỉ là lời hứa của thời xưa mà còn là hình ảnh biểu thị cho một quyền năng vượt thời gian, cho một tình yêu không bao giờ phai nhạt. Chúa mời gọi chúng ta, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, hãy cùng Ngài tiến bước, hãy cùng nhau xây dựng một cộng đồng gắn kết, nơi mà mỗi trái tim đều được trân trọng, mỗi linh hồn đều được chữa lành, và mỗi cuộc đời đều có ý nghĩa thiêng liêng. Hãy để ân sủng của Chúa lan tỏa, để sự cứu rỗi và sự quy tụ của các con Thiên Chúa được hiện thực hóa qua từng hành động, từng lời nói và từng suy nghĩ của chúng ta.

Trong niềm hy vọng ấy, mùa Chay trở nên nhiều ý nghĩa hơn bao giờ hết – là khoảng thời gian để mỗi người tự nhìn nhận, tự yêu thương và tự rèn luyện tâm linh của mình, để biết rằng dù con đường đời có gập ghềnh, Chúa luôn ở đó, nâng đỡ, dẫn dắt và che chở. Và khi chúng ta cùng nhau bước qua những thử thách, hãy nhớ rằng, dù có bao nhiêu khó khăn, tình yêu của Chúa sẽ luôn chiến thắng, đưa chúng ta từ sự phân tán về sự quy tụ, từ tội lỗi về sự thanh tẩy, và từ bóng tối về ánh sáng của sự sống mới.

Chúng ta hãy sống với niềm tin mãnh liệt rằng, trong mỗi bước đi, mỗi hơi thở, mỗi khoảnh khắc của cuộc đời, ân sủng của Chúa là nguồn động viên vô tận, là ánh sáng soi đường cho những trái tim đang tìm kiếm bình an, là nguồn sức mạnh giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách để hướng tới một tương lai tươi sáng, một cuộc sống trọn vẹn dưới vòng tay yêu thương của Đấng Cứu Thế.

 

Lm Anton Tuệ Mẫn CSsR