Thứ ba tuần 34 – TN : Không còn hòn đá nào trên hòn đá nào

THỨ BA TUẦN 34 THƯỜNG NIÊN 

Thánh Cêcilia, Đttđ

Kh 14:14-19; Tv 96:10,11-12,13; Lc 21:5-11

Không còn hòn đá nào trên hòn đá nào

 

         

Cêcilia là một nữ quý tộc Rôma đã dâng hiến trái tim mình cho Đức Chúa Giêsu. Thánh nữ muốn làm hiền thê của Đức Chúa Giêsu, nhưng thân phụ ngài lại sắp xếp để Cêcilia kết hôn với một chàng quý tộc ngoại đạo

          Vị nữ thánh bổn mạng nền thánh nhạc này sống vào thời Giáo hội sơ khai. Muốn biết về tiểu sử thánh nữ Cêcilia, chúng ta hãy cùng trở về với thế kỷ thứ 4. Cêcilia là một nữ quý tộc Rôma đã dâng hiến trái tim mình cho Đức Chúa Giêsu. Thánh nữ muốn làm hiền thê của Đức Chúa Giêsu, nhưng thân phụ ngài lại sắp xếp để Cêcilia kết hôn với một chàng quý tộc ngoại đạo. Người ta nói rằng trong lúc cử hành hôn lễ, cô dâu đáng yêu này đã ngồi tách biệt ra.

          Trái tim ngài dâng lên Chúa Giêsu những lời hát và cầu xin Người trợ giúp. Khi Cêcilia và Valêrianô, vị hôn phu của ngài, ở một mình, Thánh nữ Cêcilia mới lấy hết can đảm mà nói cùng Valêrianô rằng: “Anh Valêrianô! Em có điều muốn nói với anh! Anh phải biết em có một vị thiên thần của Thiên Chúa hằng canh giữ em. Nếu anh để em giữ trọn lời hứa là chỉ làm hiền thê của Đức Chúa Giêsu mà thôi, thì vị thiên thần của em sẽ yêu mến anh như ngài đã yêu mến em.”

          Valêrianô đã nghe lời thuyết phục của Cêcilia và đã tôn trọng lời hứa trinh khiết của ngài; đồng thời anh cũng trở thành một Kitô hữu. Người em trai của Valêrianô, Tiburtiô, cũng học hỏi đức tin Công giáo nơi Cêcilia. Thánh nữ đã trình bày về Đức Chúa Giêsu cách rất tuyệt vời đến nỗi chẳng bao lâu, Tiburtiô cũng xin chịu phép Thanh tẩy. Cả hai anh em đã cùng nhau làm nhiều việc từ thiện. Khi bị bắt vì tội danh là Kitô hữu, hai anh em đã can đảm thà chịu chết còn hơn là chối bỏ đức tin mới lãnh nhận. Thánh nữ Cêcilia đã âu yếm chôn cất thi hài của hai anh em trước khi chính ngài cũng bị bắt giữ. Thánh nữ đã hoán cải nhiều quan chức, những người trước đây đã bắt ngài hy sinh tế các tà thần.

          Khi bị ném vào lửa đỏ, Thánh nữ Cêcilia đã chẳng hề hấn gì. Sau cùng, người ta đã sai một tên đao phủ đến chém đầu Cêcilia. Người đao phủ đã chặt xuống cổ Thánh nữ ba phát, nhưng Cêcilia không chết ngay lúc ấy. Thánh nữ quỳ xuống nền nhà cách bất động. Tuy vậy, qua việc chìa ra ba ngón của một bàn tay và một ngón bên bàn tay kia, Thánh nữ Cêcilia vẫn tuyên xưng niềm tin vào một Thiên Chúa Ba Ngôi, nghĩa là Ba Ngôi cùng hiện diện trong một Thiên Chúa. 

          Đức tin của Thánh nữ Cêcilia thật là mạnh mẽ và đã thuyết phục được người khác tin theo Đức Chúa Giêsu. Tình yêu của Thánh nữ cũng thật lớn lao và vẫn trung thành với Đức Chúa Giêsu ngay cả khi phải đối diện với những mối nguy hiểm. Chúng ta hãy cầu xin cùng Thánh nữ Cêcilia ban cho chúng ta cũng một đức tin và tình yêu đã làm cho ngài nên thánh.

           Trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, chúng ta được nghe về một ngôi nhà khác –  Đền thờ tại Jerusalem. Được “Trang trí với đá quí”, đối với người Dothái, nó đáng yêu, cho đến những chi tiết cuối cùng (Lc 21, 5). Vì vậy, khi Chúa Giêsu nói tiên tri, “Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.” (21, 6) đã gây sốc và khiến cho những người nghe khó chịu.

          Những người Do Thái mong đợi Vị Cứu Thế – Đấng sẽ đến để bảo vệ đền thờ – đã không dự đoán được sự hủy diệt của nó. Nhưng Chúa Giêsu đã làm tiêu tan mong đợi của họ khi Người nói với họ rằng nó sẽ bị hủy diệt. Tuy nhiên, Người đến để thiết lập một ngôi Đền thờ mới trường tồn. Ngôi đền thờ đó là Giáo Hội, và Người chính là viên đá góc – là nền tảng. Phần còn lại của tòa nhà được làm bằng những viên đá sống động là chúng ta. Chúng ta còn quý hơn cả “những viên đá quí” được sử dụng trong Đền Jerusalem, và mỗi người chúng ta được mời gọi để đóng một vai trò quan trọng trong Giáo Hội.

          Bởi vì chúng ta là một đền thờ sống động trong Đức Kitô, vì vậy, chúng ta cần sống như thế nào để làm nên một sự khác biệt, không chỉ trong cuộc sống của chúng ta, mà còn trong anh chị em của chúng ta. Chúng ta tăng thêm vẻ đẹp và sức mạnh cho toàn thể Giáo Hội qua những công việc hằng ngày, qua cách cư xử của chúng ta. Chẳng hạn như khi chúng ta biểu lộ sự kiên nhẫn đối với một trong những đứa con của mình, hoặc dành một vài phút để kiểm điểm đời sống trên trang Kinh Thánh hàng ngày – điều không chỉ làm sinh động mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa nhưng còn lôi kéo chúng ta đến gần Chúa Giêsu hơn.

          Thiên Chúa luôn luôn có nhiều hơn và nhiều hơn nữa những điều Người muốn thấy thực hiện trong Giáo Hội và Người cũng ban thêm ân sủng nhiều thêm hơn nữa cho chúng ta để thực hiện công việc của Người. Vì vậy, ngày hôm nay, chúng ta phải tự hỏi: “Tôi có thể làm một điều gì dù nhỏ thôi để xây dựng Giáo Hội của Chúa?” Hãy lắng nghe những gì Chúa Thánh Thần nói: nó có thể là một điều gì đó nhỏ bé, nhưng ngay cả như thế, nó cũng sẽ làm hài lòng Chúa và Người sẽ chúc lành cho dân Người.

          Cuối cùng, chúng ta hãy cầu nguyện xin Chúa Giêsu sẽ tiếp tục hướng dẫn và bảo vệ Giáo Hội cũng như tất cả mọi người trong đó. Chúng ta hãy cùng nhau đóng góp ngày một nhiều hơn nữa cho sự phát triển Ngôi Đền thờ ‘Giáo hội’ của Chúa Giêsu.

Lm Antôn Tuệ Mẫn