Ngày thứ hai trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh : LOAN BÁO SỰ BÁCH HẠI

Ngày thứ hai trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh

Thánh Stêphanô, Tđ

Cv 6:8-10; Tv 31:3-4,6,7,8,17,21; Mt 10:17-22

LOAN BÁO SỰ BÁCH HẠI

 

Chúng ta biết, Phụng Vụ của Hội Thánh đặt nền tảng trên hai mầu nhiệm lớn, là mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể và mầu nhiệm Tử Nạn và Phục Sinh. Mỗi khi Hội Thánh cử hành hai mầu nhiệm này, đều ra tuần Bát Nhật mừng kính Thiên Chúa, đồng thời nói lên lòng tri ân vì muôn vàn ân sủng Ngài ban cách nhưng không, thật dồi dào phong phú cho loài người.

Do đó giáo lý trong tuần Bát Nhật vô cùng quan trọng, vì trong thời gian suốt 8 ngày, qua Phụng Vụ Hội Thánh mới có điều kiện trình bày cặn kẽ giáo lý về hai Mầu Nhiệm ấy để nuôi dưỡng và phát triển đời sống Đức Tin, lòng mến của các tín hữu. Con số 8 Hội Thánh chọn với hậu ý: Trong tuần Bát Nhật, người Kitô hữu nhờ nắm vững giáo lý qua các Bài đọc và đem ra thực hành, chắc chắn đạt được sự sống Phục Sinh. Vì vào ngày thứ tám (ngày thứ I trong tuần) Chúa Giêsu từ cõi chết sống lại. Nhờ đó Hội Thánh được sinh ra, ai thuộc về Hội Thánh mới bảo tồn được sự sống, giống như tám người thuộc gia đình ông Noe, được Chúa tuyển chọn trong cả loài người, sống an toàn trong con tàu Chúa đã chỉ dạy ông Noe đóng, những sinh vật ngoài tầu Noe đều bị tiêu diệt, vì nước phủ khắp trái đất (x St 7,13).

Dân Chúa sống trong Hội Thánh được Chúa Giêsu chăm sóc hằng ngày bằng Lời hằng sống và bằng Thịt Máu Ngài. Đặc biệt Lời Chúa vô cùng sinh động, do đó trong một 150 Thánh vịnh, thì Tv 118 là Thánh vịnh nói về ơn Chúa ban qua Lời của Ngài. Đây là Thánh vịnh dài nhất, chia làm 22 ca khúc (số 22 cho chúng ta liên tưởng tới Tv 22 là Thánh vịnh nói về sứ mệnh mục tử của Chúa Giêsu chăm sóc chiên của Ngài), mỗi ca khúc lại gồm 8 câu: dấu chỉ về phục sinh cho những ai sống 8 mối Phúc thật (x Mt 5,1t).

Ngày lễ thánh Stêphanô Tử Đạo, được đặt vào đầu tuần Bát Nhật mừng Chúa Giáng Sinh, không phải vì ông Stêphanô bị giết vào ngày 26 tháng 12, nhưng Giáo Hội có ý mừng thánh Tử Đạo đầu tiên trong Hội Thánh, để nói rằng: Con Thiên Chúa đã xé trời xuống trần gian (x Mc 1,10). Bởi đó bất cứ những ai muốn được vào Nước Trời cũng phải xé xác mình, phải đổ máu như Stêphanô, ít là xác tín sống Tin Mừng phải chấp nhận gian khổ mới về Thiên Đàng.

Hôm nay, Giáo Hội mừng kính Thánh Stêphanô – vị tử đạo tiên khởi – là một trong bảy vị phó tế đầu tiên được các Tông đồ tuyển chọn để cộng tác vào việc quản trị cộng đoàn qua việc phân phát thức ăn và chăm lo cho các bà goá trong cộng đoàn Hội Thánh sơ khai. Thánh Stêphanô là người đầu tiên được diễm phúc đón nhận cái chết tử đạo để minh chứng cho đức tin và lòng trung thành yêu mến nơi Đức Giêsu Kitô.

Sách Công Vụ Tông Đồ cho biết Ngài là người khôn ngoan và đầy ơn Chúa Thánh Thần, Ngài lớn tiếng rao giảng làm chứng cho dân Do Thái rằng Đức Giêsu chính là Đấng Mêssia mà dân Do Thái hằng mong chờ. Nhưng những người Do Thái cứng lòng đã không đón nhận lời rao giảng đó và đã kết án Người là kẻ chống lại tôn giáo Môsê và chống lại Thiên Chúa. Họ lên án tử hình là ném đá Ngài cho đến chết. Ngài là vị anh hùng đầu tiên trong Giáo Hội đã lấy máu mình làm chứng về đức tin Kitô Giáo. Cái chết của Ngài đã làm cho bao tâm hồn được tái sinh trở lại trong Chúa Kitô, trong đó có Phaolô một con người sau này trở nên kẻ nhiệt thành loan báo Tin Mừng.

Nơi trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã loan báo trước những thử thách mà người môn đệ sẽ gặp phải. Cụ thể, họ sẽ phải chịu bắt bớ, gông cùm, tù tội, bị điệu ra trước quan toà v.v. thậm chí phải hy sinh cả tính mạng nữa. Nhưng Chúa Giêsu bảo các môn đệ đừng sợ phải nói gì vì có Chúa Thánh Thần luôn đồng hành cùng họ để thêm sức mạnh, thêm can đảm. Và Chúa Giêsu hứa rằng: “Ai bền đỗ đến cùng sẽ được cứu độ”. Nơi Tin Mừng Luca, Chúa Giêsu dạy phải sợ Đấng sau khi giết chết còn có thể ném cả hồn lẫn xác vào trong lò lửa, nghĩa là cái chết đời đời. Còn những kẻ chỉ giết được mạng sống đời này rồi sau đó không còn làm gì được nữa thì đừng sợ họ. Như thế Tin Mừng cho chúng ta biết đâu là sự sống thật cần phải tìm và cái chết nào thì không cần phải sợ.

Thực ra, tâm lý chung của con người là ai cũng ham sống sợ chết. Tuy nhiên, cần phải biết phân biệt đâu là sự sống đời đời, đâu là cái chết đời đời. Có những người chọn cho mình cuộc sống đời tạm trên trần gian này, và lệ thuộc vào nó để rồi đến lúc kết thúc cuộc sống trần gian này, họ hối hận vì đã chọn lựa sai lầm, họ có ăn năn hối hận thì cũng đã muộn rồi. Còn những người chọn sự sống thật, sự sống vĩnh cửu thì họ sẵn sàng hy sinh tất cả tiền bạc của cải, bạn bè người thân, thậm chí cả sinh mạng của họ để đổi lấy sự sống đời đời. Họ cũng chỉ là những con người như bao con người khác, vậy do đâu mà họ được như thế? Chỉ có thể lý giải cho điều này là họ đã gặp được Đấng là Sự Sống Phục Sinh. Và Thánh Stêphanô mà chúng ta mừng kính hôm nay là một mẫu gương cho chúng ta noi gương bắt chước.

Giả sử thánh Stêphanô chỉ cần im lặng không lên tiếng, không tranh luận quyết liệt với những người cứng lòng, ai tin thì tốt không tin thì thôi và chỉ giữ niềm tin cho riêng mình thôi thì nào ai có thể làm gì được mạng sống của Ngài. Thế nhưng thánh Stêphanô đã không chọn cách làm như thế, Ngài không thể lặng thinh khi đã gặp được Đấng là Sự Sống Phục Sinh, Ngài muốn cho tất cả mọi người cũng được đón nhận như Ngài cho dù phải chấp nhận chịu chết.

Đọc lại lịch sử Giáo Hội chúng ta thấy Giáo Hội luôn bị chống phá bởi những thế lực sự ác – kẻ thù của Thiên Chúa, thế nhưng các thế lực ấy đã không thể huỷ diệt được đức tin vào Thiên Chúa, vào Đức Kitô là Đấng Cứu Độ, bởi vì Chúa Thánh Thần luôn ở cùng Hội Thánh, ở cùng các tín hữu, và Chúa Thánh Thần hằng hoạt động không ngừng để gìn giữ, bảo vệ Giáo Hội.

Chúng ta đang sống trong những ngày Giáo Hội long trọng mừng kỷ niệm Chúa Cứu Thế Giáng Sinh làm người cứu chuộc nhân loại, Giáo Hội chọn ngày 26/12 để mừng kính thánh Stêphanô – vị thánh tử đạo tiên khởi là muốn cho mọi người Kitô hữu nhìn thấy một đời sống chứng nhân anh dũng, một đức tin kiên vững sống động của Ngài vào Đức Giêsu – Đấng sẽ mang lại sự sống đời cho nhân loại, mang lại ơn cứu độ cho những ai tin vào Người.   

 

Lm Anton Tuệ Mẫn CSsR