CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN : Con đường theo Chúa

CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN

Kn 2,12a.17-20; Gc 3,16-4,3; Mc 9,30-37.

Con đường theo Chúa

 

“Ai muốn làm người đứng đầu,
thì phải làm người rốt hết,
và làm người phục vụ mọi người.” (Mc 9, 35)

IFrame

 

          Hôm nay, khi thấy các môn đệ có dấu hiệu ham hố chức quyền, cạnh tranh ngôi thứ, Đức Giêsu đã nhân cơ hội dạy cho các ông biết tinh thần mới mà người môn đệ trong Nước Thiên Chúa phải có. Đó là: “Ai muốn làm đầu, thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người”.

          Đây thật là một cuộc cách mạng. Vị trí trong xã hội bị đảo lộn. Người đứng đầu không còn phải để ra lệnh, nhưng để phục vụ. Người làm lớn không còn ăn trên ngồi trốc, nhưng chọn chỗ hèn mọn nhất. Người bé nhỏ nhất trở nên người lớn nhất. Người yếu đuối nhất trở nên người được trọng vọng nhất.

          Đây là một cuộc cách mạng không đổ máu. Vì người đứng đầu trở thành người phục vụ không phải vì ép buộc nhưng do tự nguyện. Vì người làm lớn xuống chỗ hèn mọn nhất không buồn sầu nhưng trong niềm vui. Thế giới biến đổi không do những đấu tranh giành quyền lợi, nhưng do người có quyền tự nguyện từ bỏ đặc quyền đặc lợi.

          Tin mừng mà chúng ta vừa nghe cũng diễn tả một vở kịch có hai cảnh mâu thuẫn nhau như vậy: một cảnh phục vụ, một cảnh tranh chấp. Thật vậy, hôm nay, khi đang băng qua miền Galilê, Thầy Giêsu đi trước, đoàn Tông đồ tiến bước theo sau. Một hình ảnh thật đẹp nhưng chỉ tiếc có một điều: thầy trò cùng sánh vai mà không chung bước, thầy trò cùng đồng hành nhưng không đồng tâm. Bởi vì mỗi người đều nuôi dưỡng một tâm tư và theo đuổi những ước mơ khác nhau. Thầy Giêsu thì quyết tâm chọn lựa sống chết cho chân lý và tình thương, trong khi đó các học trò lại bận tâm tranh cãi, giành giật nhau về địa vị và danh vọng.

          Đang khi Chúa nhấn mạnh đến hy sinh, thì các môn đệ lại lo đi tìm lợi lộc, ảnh hưởng cho riêng mình. Chúa Giêsu đang nghĩ đến việc phải hiến mình ra nhưng không, còn nơi các Tông đồ thì tham vọng ngôi thứ, và họ xì xầm bàn tán xem ai sẽ là người làm lớn trong Nước Trời. Bởi vì, trong thâm tâm các ông vẫn luôn nghĩ rằng Chúa Giêsu sẽ làm một cuộc cách mạng lật đổ ách thống trị của Đế Quốc La Mã và tái lập một vương quốc Israel hùng mạnh.

          Lúc bấy giờ, chắc chắn các ông, chứ không ai khác, sẽ được tân vương Giêsu bổ nhiệm vào 12 chức vụ quan trọng trong điều đình. Vì mang não trạng như thế, nên không lạ gì dọc đường các ông đã “giành ghế” với nhau. Ai sẽ là tể tướng ? Ai sẽ là Quân sư ? Ai sẽ là Phò mã ? ai là người lớn nhất, oai nhất trong vương quốc của Thầy mình. v.v…Các ông vẫn xem việc theo Chúa Giêsu là để được hưởng vinh hoa, phú quý và quyền lực mà bỏ ngoài tai những lời loan báo về đường khổ nạn của Chúa. Nước Trời đối với các ông là nơi mà ở đó, các ông đóng vai của những quan lớn oai phong lẫm liệt, là nơi để các ông vinh thân phì da. Hoá ra, theo Thầy bấy lâu nay, các ông vẫn chưa giác ngộ một điều, việc bước theo Thầy là bước theo đường phục vụ hy sinh, là bước theo đường khổ giá để mưu ích cho đồng loại.

          Chính trong hoàn cảnh ấy, Chúa Giêsu đã dạy cho các môn đệ mình một bài học, bài học thật bất ngờ: “Ai muốn làm lớn thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người”. Với lời dạy này, Chúa Giêsu muốn làm đảo nghịch quan niệm và cách nhìn của các môn đệ. Theo quan niệm của Chúa người làm lớn phải trở nên người rốt hết, trở nên đầy tớ của mọi người.

          Theo Chúa người ta không được đánh giá bởi địa vị, quyền uy, chức tước, danh vọng, nhưng người tông đồ được tôn trọng, được đề cao là do sự phục vụ tốt cho tha nhân và sự hữu ích cho xã hội, cho con người. Và con đường để được vinh quang là con đường phục vụ, con đường yêu thương và quảng đại với mọi người. Một Tề Thiên Đại Thánh làm rúng động cả thiên đình bằng 72 phép thần thông để xưng hùng xứng bá, nhưng rồi chỉ để chuốc lấy thất bại thảm hại 500 năm dưới chân núi Ngũ hành và cũng chính nhân vật ấy đã được thoát kiếp Thạch hầu trở thành Thánh Đấu Phật khi đem sở học của mình phục vụ cho người khác trên những chặng đường sang Tây trúc thỉnh kinh.

          Chính cuộc đời của Chúa Giêsu là tấm gương sáng cho các môn đệ và mỗi người chúng ta bằng cách Ngài đã khước từ chức vị cao trọng, chấp nhận làm người để yêu thương và phục vụ người khác. Con đường của Chúa là con đường khiêm tốn, phục vụ, hữu ích cho xã hội và cho con người. Con đường của Chúa là con đường lưu tâm đến người nghèo, kẻ tàn tật, neo đơn, kẻ không nhà không cửa, bơ vơ…vv.. Con đường của Chúa là con đường khiêm nhu nhỏ bé và khó nghèo. Để qua đó, Chúa chỉ cho nhân loại thấy con đường yêu thương, con đường phục vụ là con đường đẹp nhất, là con đường đưa tới sự sống mới và mang lại hạnh phúc, vinh quang cho con người.

          Con đường tự hạ, làm người bé nhỏ và phục vụ anh em là con đường để trở nên vĩ đại, trở nên người lớn nhất trước mặt Chúa. Chính Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Ngài đã làm người rốt hết, làm người tôi tớ mọi người, đem chính mạng sống của Ngài mà phục vụ mọi người. “Ngài đã vâng phục đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên thập giá, chính vì thế Thiên Chúa đã tôn vinh Ngài đến tột đỉnh vinh quang; “Đức Chúa” (Pl 2, 5-11). Ai đi con đường đó với Ngài sẽ được Ngài đưa tới vinh quang tột đỉnh với Ngài. Một khi Chúa Giêsu đã tự hạ làm người rốt hết và đồng hoá với cả những người mà thế gian coi như không có, thì mọi thái độ thống trị đã bị kết án rồi, vì thống trị, cha đạp bất cứ ai cũng là thống trị, chà đạp Thiên Chúa vậy.

          Ước gì qua lời Chúa hôm nay, mỗi người chúng ta từ đây biết đi theo con đường của Chúa, con đường tự hạ thành người rốt hết và hủy mình ra không, để thân phận bọt bèo của con người được phục hồi, nâng dậy và cứu sống. Thì chúng ta dù ở địa vị nào, chức vụ nào cũng biết sống khiêm nhường phục vụ, biết dùng đôi tay để phục vụ chứ không dùng quyền hành để cai trị. Biết dùng con tim để yêu thương chứ không dùng sức mạnh, dùng quyền bính để lãnh đạo. Có như thế chúng ta mới xứng đáng đạt tới vinh quang mà Thiên Chúa đã dành sẳn cho mỗi người chúng ta trong Nước Trời.

Bài: Tuệ Mẫn & Video: TGPSaigon.net