CHÚA NHẬT LỄ LÁ A (Mt 27, 11-54)

Chúa nhật vừa qua đi tham dự thánh lễ, nghe Cha phụ tá kể lai câu chuyện mà thời niên thiếu tôi đã có dịp nghe Cha giáo kể lại, chuyện kể về danh họa Rembrandt người Hòa Lan, sống vào thế kỷ thứ 17, đã để lại cho hậu thế một bức tranh nổi tiếng có tên “ Ba cây thập tự”. Khi chiêm ngắm tác phẩm, ai cũng bị thu hút vào trung điểm của bức tranh : giữa hai cây thập giá của hai người bất lương là thập giá của Đức Giêsu nổi bật một cách ngạo nghễ.

Dưới chân cây thập giá là cả một đám đông, ngòai Mẹ Maria, Gioan tông đồ và một vài phụ nữ theo Chúa, còn lại là những gương mặt bậm trợn, dữ dằn, căm thù, đằng đằng sát khí, tác giả như muốn nói rằng tất cả họ đều có dính líu vào việc đóng đinh Chúa. Khi người ta nhìn kỹ vào cái đám đông dữ dội ấy người ta thấy được một gương mặt quen quen, đó chính là gương mặt của tác giả bức tranh : họa sĩ Rembrandt.

Nhà danh họa cho chúng ta một cái nhìn rất đúng đắn : không một ai trong chúng ta vô tội trước cái chết của Con Thiên Chúa !

Chúng ta có thể là …Giuda, người môn đệ bán Thầy chỉ với 30 đồng.Ngày hôm nay đây, chúng ta cũng thấy đây đó những gương xấu, gương mù về việc “kinh doanh” trong tôn giáo : một ngôi nhà thờ đang xây, ai đóng góp số tiền đủ để xây 1 cái cột thì được ghi tên vào danh sách đại ân nhân, được đọc tên trong ngày lễ khánh thành, được bằng khen của Đức Giáo Hòang….một chức vụ trong Hội đồng mục vụ của Giáo Xứ ở một số nơi thường ngắm đến những người có khả năng về tài chánh để bầu vào hơn là xem xét về năng lực và phẩm chất đạo đức của ứng viên. Tin mừng của Chúa cho chúng ta bài học gì : việc tay phải làm đừng cho tay trái biết. Thế thì, chúng ta cũng ít nhiều giống Giuda rồi đó !

Chúng ta có thể là …các môn đệ bỏ Thầy mà trốn đi hết, khi gặp cơn gian nan khốn khó, vội vàng buông xuôi bỏ cuộc, đánh mất niềm tin.Ngày hôm nay, các bạn trẻ sinh viên học sinh trong những ngày Chúa nhật cũng thường bỏ lễ Chúa nhật để tham gia vào các cuộc vui chơi, tham quan, picnic mà không một chút áy náy trong lòng. Chúng ta trách cứ các môn đệ hèn nhát, bỏ Chúa khi Ngài bị bắt bớ, giam cầm, tra tấn còn chúng ta…, chúng ta cũng đã biết bao lần bỏ Chúa mà đi theo lợi lộc, địa vị , tiền bạc, thú vui trần gian !!!

Chúng ta có thể là … Philatô, làm ngơ cho công lý bị chà đạp, phớt lờ trước nỗi oan ức của người dân. Chủ nghĩa “MACKENO” (mặc kệ nó) đâu đó đã len vào trong cõi lòng của chúng ta. Một người đói rách ăn xin ngòai đường, người qua lại cho người ấy vài đồng bạc cắc, một người tàn phế lê chiếc xe lăn suốt ngang cùng ngỏ hẻm bên cạnh là cái cassette mở thật to những bài giảng kinh của nhà chùa…vào cuối buổi chiều, một bệnh nhân đang đau khổ trên giường bệnh, một đứa trẻ bơ vơ bị bỏ rơi ngoài đường phố…nếu chúng ta biết rõ mười mươi sự đau khổ của anh em, đang khi mình có khả năng giúp đỡ mà không giúp thì chúng ta chính là bản sao của Philatô !

Những khuôn mặt của Giuda, của các môn đệ, của Philatô cách đây gần 2000 năm giờ vẫn còn loáng thóang ẩn hiện đâu đó trong chúng ta khi chúng ta đối xử tệ bạc với anh em, khi chúng ta lên án anh em, khi chúng ta thông qua việc nhà Chúa để làm vinh danh ta hơn là vinh danh Chúa.

Lạy Chúa xin tha thứ cho chúng con.