Thứ Ba Tuần III Phục Sinh
Thánh Anselmô, Giám mục
Tin Mừng: Ga 6,30-35
BÁNH TRƯỜNG SINH NUÔI DƯỠNG SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI
Hôm nay, khi chúng ta tưởng nhớ Thánh Giám mục Anselmô, một nhà thần học uyên bác của Giáo hội, Lời Chúa lại dẫn chúng ta vào trung tâm của Mầu nhiệm Đức Kitô, vào trái tim của niềm tin Thánh Thể, qua đoạn Tin Mừng đầy quyền năng và sâu sắc: Đức Giêsu tuyên bố Người là Bánh Hằng Sống. Sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, dân chúng đã tìm kiếm Đức Giêsu, nhưng không phải vì khao khát Lời Hằng Sống, mà vì cái đói vật chất đã được Người làm thỏa mãn. Chính trong bối cảnh ấy, Người đã nâng cuộc đối thoại lên một tầm cao mới, chuyển từ bánh vật chất chóng qua sang Bánh mang lại sự sống vĩnh cửu.
Dân chúng muốn một dấu lạ, một bằng chứng hùng hồn như manna mà tổ tiên họ đã nhận được trong sa mạc, do Môsê ban. Câu hỏi của họ, “Ông sẽ làm dấu lạ gì cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì?” không chỉ là một lời thách đố mà còn là tiếng vọng của khao khát muôn đời của nhân loại: khao khát được bảo đảm, được thấy tận mắt để yên tâm tin. Họ nhắc lại manna, một thứ bánh huyền thoại nuôi sống thân xác trong bốn mươi năm hoang địa. Nhưng Đức Giêsu đã làm rõ một sự thật căn bản và sâu xa: Môsê không phải là người ban Bánh đích thực từ trời; mà chính Chúa Cha, Đấng giàu lòng thương xót, mới là nguồn cội của mọi ơn lành, Đấng đang ban cho họ Bánh thật.
Bánh manna, dẫu là một phép lạ, vẫn chỉ là vật chất, chỉ nuôi sống thân xác con người trong cuộc lữ hành trần thế. Ai ăn bánh ấy rồi cũng sẽ chết. Đó là một ơn huệ tạm thời, một biểu tượng. Còn Bánh mà Chúa Cha ban, như Đức Giêsu tuyên bố, đó là “Bánh từ trời xuống và ban sự sống cho thế gian.” Lời tuyên bố này đã dứt khoát đưa Bánh Hằng Sống vượt lên trên mọi khái niệm về lương thực. Bánh này không chỉ là để sống, mà là chính Sự Sống, một sự sống không bị cái chết làm cho hư mất, một sự sống mang chiều kích thiên linh và vĩnh cửu.
Khi nghe lời giải thích ấy, dân chúng, với tâm trí vẫn còn neo đậu vào sự vật chất, đã tha thiết xin: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn bánh đó luôn mãi.” Lời xin này, tuy ngây thơ nhưng lại chứa đựng một niềm khao khát chính đáng: khao khát một sự no đủ tuyệt đối, một nguồn cung cấp không bao giờ cạn kiệt, một sự an toàn vĩnh viễn. Họ mong muốn thứ bánh đó là vĩnh cửu, nhưng họ chưa hiểu rằng nguồn gốc của sự vĩnh cửu không phải là vật chất, mà là Tình Yêu Nhập Thể.
Và rồi, Đức Giêsu đã đi thẳng vào trọng tâm của Mặc khải, vén mở mầu nhiệm lớn lao nhất: “Tôi chính là Bánh Hằng Sống. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng hề phải khát.” Đây là một trong bảy lời tuyên bố “Tôi là” vĩ đại trong Tin Mừng Gioan, khẳng định Người chính là hiện thân của sự sống, sự no thỏa và ơn cứu độ. Người không nói Người ban bánh, mà Người là Bánh. Sự sống được ban cho thế gian không phải là một món quà bên ngoài, mà chính là Người, Ngôi Lời Nhập Thể.
Tuyên bố này là một thách thức, một sự đòi hỏi đối với đức tin. Nó thách thức chúng ta từ bỏ mọi thứ bánh giả tạo mà thế gian mời mọc: bánh của tiền bạc, của quyền lực, của danh vọng, của khoái lạc chóng qua. Những thứ bánh ấy, dẫu có vẻ ngon lành và no thỏa nhất thời, nhưng thực chất lại càng làm cho linh hồn thêm đói khát, vì chúng không thể lấp đầy hố sâu vô tận mà Thiên Chúa đã đặt vào lòng con người. Chỉ có Đức Giêsu Kitô, Bánh Hằng Sống, mới có khả năng làm no thỏa trọn vẹn và vĩnh viễn cái đói khát thiêng liêng ấy.
Cái đói và cái khát ở đây không phải là cái đói khát thể lý, mà là cái đói khát Chân Lý, Công Lý và Tình Yêu. Đó là sự thiếu thốn ý nghĩa, sự trống rỗng mà con người hiện đại thường xuyên trải nghiệm giữa một thế giới vật chất đầy đủ. Chúng ta đói một lời hứa chắc chắn về sự sống sau cái chết. Chúng ta khát một nguồn Tình Yêu vô điều kiện để chữa lành những tổn thương và đổ vỡ của cuộc đời. Đức Giêsu đã tự hiến mình làm lương thực cho cuộc hành trình ấy.
Để nhận được Bánh Hằng Sống này, Đức Giêsu đưa ra hai điều kiện: “Ai đến với tôi” và “Ai tin vào tôi.” Đến với Đức Giêsu không chỉ là một hành động vật lý, mà là một sự chuyển hướng toàn bộ cuộc đời, một cuộc trở về từ những lối đi lạc lầm của thế giới. Đó là quyết định đặt trọn niềm tin, niềm cậy trông và hy vọng vào Người, loại bỏ mọi sự dựa dẫm vào bản thân hay quyền lực trần thế.
Tin vào Đức Giêsu chính là đón nhận Người vào trung tâm cuộc đời mình, chấp nhận Người là Con Thiên Chúa, là Đấng Cứu Độ duy nhất. Đức tin là cánh cửa mở ra để linh hồn được tiếp nhận Sự Sống Thật. Đức tin là bàn tay với lấy Bánh Hằng Sống mà Chúa Cha đã ban tặng. Nếu chúng ta không tin, chúng ta sẽ không thể nhận ra Người, và Người sẽ chỉ là một người thợ mộc ở Nadarét, chứ không phải là Đấng Mêsia, là nguồn mạch sự sống.
Trong Mầu nhiệm Thánh Thể, lời tuyên bố “Tôi chính là Bánh Hằng Sống” đạt đến sự thực hiện cao nhất và trọn vẹn nhất. Bánh và Rượu được truyền phép không còn là vật chất bình thường, mà là Mình và Máu Đức Giêsu Kitô, lương thực nuôi dưỡng đời sống ân sủng. Thánh Thể là sự tiếp nối, là đỉnh cao của manna mới, nơi Đức Kitô tự hiến mình một cách liên lỉ để chúng ta có thể sống và sống dồi dào.
Vì thế, mỗi khi chúng ta tham dự Thánh Lễ, chúng ta không chỉ tham dự vào một nghi thức tưởng niệm, mà là chúng ta đang đích thân “đến” với Đức Giêsu và “tin” vào Người một cách cụ thể nhất. Chúng ta đang ăn Bánh ban Sự Sống Đời Đời, đang nhận lấy bảo chứng của sự phục sinh. Bánh này củng cố chúng ta, chữa lành những yếu đuối, và biến đổi chúng ta nên giống Người hơn.
Sống được nuôi dưỡng bằng Bánh Hằng Sống là sống một cuộc đời có định hướng vĩnh cửu, không còn sợ hãi những thử thách và đau khổ của thế gian, vì chúng ta biết rằng, ngay cả cái chết cũng không thể tách chúng ta ra khỏi Tình Yêu của Người. Khi được nuôi dưỡng bởi Bánh này, chúng ta được mời gọi trở thành bánh, trở thành lương thực cho người khác, nghĩa là sống một cuộc đời quảng đại, chia sẻ, phục vụ, và yêu thương vô vị lợi.
Chúng ta phải tự hỏi lòng mình: Đâu là thứ bánh chúng ta đang thực sự tìm kiếm? Liệu chúng ta có còn bị cuốn hút bởi ánh hào quang của những giá trị vật chất phù du, quên đi cái đói khát sâu xa nhất của tâm hồn mình? Hay chúng ta đã thực sự tìm thấy và ôm lấy Đức Giêsu, Bánh Hằng Sống, làm trung tâm và cùng đích của mọi khao khát?
Hãy để Bánh Thánh Thể là nguồn năng lượng không bao giờ cạn, là lý do để chúng ta kiên trì trong đời sống đức tin. Mỗi lần rước Lễ, chúng ta hãy cầu xin ơn soi sáng để nhận ra sự hiện diện đích thực của Người, và xin Người ban cho chúng ta sức mạnh để sống theo tinh thần của Bánh Hằng Sống: sống hiến dâng.
Chúng ta hãy cầu xin Đức Giêsu, Bánh Hằng Sống, ban cho chúng ta lòng khao khát Người mãnh liệt hơn mỗi ngày, để chúng ta không bao giờ phải đói, không bao giờ phải khát, và có thể can đảm làm chứng cho sự sống vĩnh cửu mà Người đã ban tặng cho chúng ta. Amen.
Lm. Anmai, CSsR





















