Thứ Hai Tuần III Phục Sinh : TIN VỀ BÁNH TRƯỜNG SINH

Thứ Hai Tuần III Phục Sinh

Tin Mừng Ga 6,22-29

TIN VỀ BÁNH TRƯỜNG SINH

Thứ Hai Tuần III Phục Sinh

Bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe hôm nay, trích từ chương 6 của thánh Gioan, diễn ra ngay sau phép lạ hóa bánh ra nhiều, một phép lạ đã làm no lòng hàng ngàn người và để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí dân chúng. Đây không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là một khoảnh khắc chứa đựng ý nghĩa thần học sâu xa, hé mở cho chúng ta thấy những động lực tiềm ẩn trong tâm hồn con người và lời mời gọi khẩn thiết của Đức Giêsu về một cuộc kiếm tìm đích thực. Chúng ta thấy dân chúng hăm hở tìm kiếm Người, nhưng sự tìm kiếm đó đã bị Đức Giêsu chất vấn, không phải bằng sự phủ nhận mà bằng một sự định hướng lại đầy yêu thương.

Ngay sau đêm hóa bánh, dân chúng đã đi thuyền đến tận Caphácnaum, vượt qua Biển Hồ, chỉ để tìm thấy Người. Lòng nhiệt thành này thật đáng quý, cho thấy một khao khát nào đó nơi con người, một sự thu hút mạnh mẽ đối với Đấng đã làm những việc phi thường. Khi tìm thấy Người, họ đã hỏi một câu hỏi rất đời thường: “Thưa Thầy, Thầy đến đây từ bao giờ?” Câu hỏi này dường như vô tội, nhưng nó lại hé lộ một thực tế: họ chỉ quan tâm đến sự hiện diện thể lý của Người, đến những điều kỳ diệu Người có thể làm, chứ chưa thực sự đào sâu vào căn nguyên của quyền năng và sứ điệp mà Người mang đến. Họ vẫn nhìn Người như một vị Tiên Tri vĩ đại, một người làm phép lạ có thể giải quyết được nhu cầu vật chất trước mắt của họ.

Và Đức Giêsu đã trả lời họ bằng một câu nói đi thẳng vào động lực cốt lõi: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê.” Lời này như một tia sáng rọi vào góc khuất của tâm hồn. Đó là một sự phê phán nhẹ nhàng nhưng chính xác về động cơ của họ. Họ tìm kiếm Đức Giêsu không phải vì họ đã nhận ra Người là Con Thiên Chúa hay Người là Đấng mang lại ơn cứu độ vĩnh cửu, mà chỉ vì lợi ích vật chất, vì cái bụng đã được no. Phép lạ hóa bánh đã không trở thành một “dấu lạ” dẫn họ đến đức tin, mà chỉ là một bữa ăn miễn phí, một giải pháp tiện lợi cho cơn đói thể xác.

Sự khác biệt giữa việc “thấy dấu lạ” và việc “ăn bánh no nê” là trọng tâm của toàn bộ bài Tin Mừng hôm nay. “Thấy dấu lạ” là nhận ra ý nghĩa thiêng liêng đằng sau hành động vật chất, là nhận ra quyền năng Thiên Chúa đang hoạt động. “Ăn bánh no nê” là chỉ dừng lại ở mặt hiện tượng, ở cái lợi ích tức thời và chóng qua. Rất nhiều lần trong đời sống đức tin của chúng ta, chúng ta cũng rơi vào tình trạng tương tự. Chúng ta tìm Chúa khi chúng ta cần một công việc, một sự chữa lành, một phép lạ giải quyết khó khăn tài chính, hay một lời cầu nguyện được nhậm lời theo ý riêng. Chúng ta đi tìm “bánh no nê” của trần gian, mà quên đi “dấu lạ” của Nước Trời.

Từ đó, Đức Giêsu đưa ra lời mời gọi định hướng lại cuộc đời: “Các ông hãy ra công làm việc không phải vì của ăn mau hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống vĩnh cửu, thứ của ăn Con Người sẽ ban cho các ông.” Của ăn mau hư nát là tất cả những gì thuộc về thế gian: tiền tài, danh vọng, quyền lực, hưởng thụ vật chất, ngay cả những nhu cầu cơ bản như cơm áo. Tất cả những điều đó đều cần thiết cho cuộc sống này, nhưng chúng có giới hạn và sẽ qua đi. Một khi chúng ta chết, không thứ gì trong số đó có thể theo chúng ta. Ngược lại, “của ăn tồn tại cho đến cuộc sống vĩnh cửu” chính là lương thực thiêng liêng mà chỉ có Đức Giêsu Kitô mới có thể ban tặng.

Lời mời gọi “ra công làm việc” không phải là bác bỏ mọi cố gắng trong cuộc sống, nhưng là đặt lại thứ tự ưu tiên. Nó đòi hỏi chúng ta phải có một sự nỗ lực, một sự dấn thân để tìm kiếm điều cao cả hơn, bền vững hơn. Nó đòi hỏi một sự hoán cải nội tâm, một sự thay đổi từ việc theo đuổi những giá trị phù du sang việc ôm lấy những giá trị vĩnh cửu. Chúng ta phải học cách nhìn xuyên qua phép lạ vật chất để thấy được Đấng làm phép lạ; nhìn xuyên qua của ăn vật chất để thấy được Bánh Hằng Sống.

Dân chúng, khi nghe lời mời gọi này, đã hỏi một câu hỏi rất thực tế và rất “công thức”: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những công việc của Thiên Chúa?” Câu hỏi này cho thấy họ vẫn nghĩ đến “công việc” theo nghĩa đen của luật pháp, của những việc làm cụ thể, những quy tắc phải tuân thủ để được Thiên Chúa chấp nhận. Họ muốn một danh sách các điều cần làm, một công thức để “mua” được sự sống đời đời. Con người chúng ta, tự bản chất, luôn có xu hướng dựa vào nỗ lực của bản thân, vào những thành tựu có thể đo đếm được.

Nhưng câu trả lời của Đức Giêsu đã phá vỡ hoàn toàn khuôn mẫu suy nghĩ đó, đưa chúng ta đến một chân lý căn bản của đức tin Kitô giáo: “Đây là công việc Thiên Chúa muốn các ông làm: tin vào Đấng Người đã sai đến.” Đây là đỉnh cao của bài Tin Mừng và là chìa khóa mở ra cánh cửa Nước Trời. Công việc lớn nhất, công việc duy nhất mà Thiên Chúa thực sự đòi hỏi, không phải là một chuỗi các hành động bên ngoài, mà là một hành động nội tâm sâu sắc: tin.

Tin vào Đấng Người đã sai đến, tức là tin vào Đức Giêsu Kitô, không chỉ là tin vào sự tồn tại của Người, mà là phó thác toàn bộ cuộc đời mình cho Người. Đó là một sự dấn thân triệt để, chấp nhận Người là Chúa, là Đấng Cứu Độ, là câu trả lời cho mọi khao khát sâu thẳm của nhân loại. Đức tin này là nền tảng, là động lực và là đích điểm của mọi công việc tốt lành khác. Khi chúng ta tin, mọi hành động phục vụ, mọi lời cầu nguyện, mọi việc bác ái đều trở thành “công việc của Thiên Chúa”, vì chúng xuất phát từ sự kết hiệp với Đức Giêsu.

Sự tương phản giữa “ra công làm việc” (của dân chúng) và “công việc Thiên Chúa” (của Đức Giêsu) là một bài học sâu sắc về ân sủng. Dân chúng muốn làm việc để được ban thưởng. Đức Giêsu dạy rằng chúng ta chỉ cần tin để nhận lãnh hồng ân sự sống vĩnh cửu, và từ đó, mọi hành động của chúng ta sẽ trở thành lời đáp trả yêu thương. Đức tin không phải là phần thưởng cho những nỗ lực của chúng ta, mà chính là món quà đầu tiên và lớn nhất mà Thiên Chúa ban tặng.

Chính vì thế, việc tìm kiếm bánh vật chất phải nhường chỗ cho việc tìm kiếm Bánh Hằng Sống. Bánh Hằng Sống chính là Đức Giêsu, Đấng đã hiến mình làm lương thực cho nhân loại. Ngay cả khi chúng ta đã no đủ về vật chất, tâm hồn chúng ta vẫn sẽ trống rỗng nếu thiếu vắng Người. Cơn đói tâm linh là cơn đói sâu sắc nhất, và chỉ có thể được thỏa mãn bằng chính sự hiện diện và Lời của Thiên Chúa.

Mỗi khi chúng ta đến nhà thờ, tham dự Thánh Lễ, chúng ta đang thực hiện một hành động của đức tin, đang lắng nghe Lời Người và chuẩn bị đón nhận Mình và Máu Người trong Bí tích Thánh Thể. Thánh Thể chính là của ăn tồn tại cho đến cuộc sống vĩnh cửu mà Đức Giêsu đã hứa ban. Nếu chúng ta chỉ đến vì thói quen, vì nghĩa vụ, hay chỉ để tìm kiếm sự an ủi thoáng qua, chúng ta vẫn chưa thực sự thấy được “dấu lạ” và vẫn chỉ dừng lại ở “ăn bánh no nê.”

Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta ánh sáng để nhận ra rằng, điều quan trọng nhất trong cuộc đời này không phải là sự tích lũy vật chất, không phải là những thành tựu thế gian mà chúng ta có thể đạt được, nhưng là sự lớn lên trong đức tin, là sự kết hợp mật thiết với Đức Giêsu Kitô. Mọi sự tìm kiếm khác đều là phù vân nếu không đặt Người làm trung tâm. Mọi của cải đều sẽ hư nát, nhưng lời hứa về sự sống vĩnh cửu của Người thì không bao giờ thay đổi.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn khao khát tìm kiếm Chúa với động lực đúng đắn, không phải vì những của ăn chóng qua, nhưng vì Lương Thực Trường Sinh là chính Mình và Máu Chúa. Xin ban thêm đức tin cho chúng con, để chúng con luôn biết rằng, công việc vĩ đại nhất của đời chúng con chính là đặt trọn niềm tin vào Chúa, Đấng đã được Chúa Cha sai đến để ban sự sống đời đời cho nhân loại. Amen.

Lm. Anmai, CSsR