Thứ Ba Tuần III Phục Sinh : BÁNH TRƯỜNG SINH – LƯƠNG THỰC CỦA ĐỨC TIN

Thứ Ba Tuần III Phục Sinh

Cv 7,51-8,1a; Ga 6,30-35

BÁNH TRƯỜNG SINH – LƯƠNG THỰC CỦA ĐỨC TIN

 

Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay tiếp tục cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và dân chúng sau phép lạ hóa bánh ra nhiều. Đám đông đã chứng kiến dấu lạ, đã được ăn bánh no nê, nhưng họ vẫn đặt câu hỏi: “Vậy chính ông, ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây?” Câu hỏi này cho thấy sự hoài nghi của họ, dù Chúa Giêsu đã ban cho họ một dấu chỉ rõ ràng về quyền năng của Ngài. Họ viện dẫn câu chuyện về man-na trong sa mạc, một dấu lạ mà tổ tiên họ đã nhận được, và họ mong muốn một dấu lạ tương tự từ Chúa Giêsu. Nhưng Chúa Giêsu đã dẫn họ đến một chân lý cao hơn: “Không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian.”

Ở đây, Chúa Giêsu làm rõ sự khác biệt giữa man-na trong sa mạc và bánh đích thực mà Thiên Chúa ban. Man-na là một lương thực tạm thời, chỉ đáp ứng nhu cầu thể xác trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng bánh Thiên Chúa ban là lương thực mang lại sự sống đời đời. Như vậy, Chúa Giêsu đang mạc khải cho dân chúng một thực tại sâu xa hơn: Ngài chính là lương thực thiêng liêng, là nguồn sống vĩnh cửu cho nhân loại. Điều này khiến dân chúng khao khát hơn và họ thưa với Ngài: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy.”

Câu trả lời của Chúa Giêsu là một trong những tuyên bố quan trọng nhất trong Tin Mừng: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” Đây là một lời khẳng định mạnh mẽ về căn tính của Chúa Giêsu và sứ mạng của Ngài. Ngài không chỉ là một ngôn sứ đến để giảng dạy, không chỉ là một người làm phép lạ, mà chính Ngài là nguồn sống đích thực, là lương thực thiêng liêng nuôi dưỡng linh hồn con người. Bánh trường sinh mà Chúa Giêsu nói đến không chỉ là một biểu tượng, mà còn ám chỉ Bí tích Thánh Thể, nơi Ngài thực sự hiện diện và ban chính thịt máu mình để trở thành lương thực nuôi dưỡng các tín hữu.

Nhìn lại câu chuyện này, chúng ta thấy rằng con người luôn có một nhu cầu sâu xa là được nuôi dưỡng. Không chỉ là của ăn vật chất, mà còn là của ăn thiêng liêng. Đám đông trong Tin Mừng hôm nay phản ánh phần nào thái độ của chúng ta ngày nay. Chúng ta thường tìm kiếm những điều chóng qua, những dấu lạ hữu hình, những bảo đảm về cuộc sống vật chất, nhưng lại ít quan tâm đến lương thực tinh thần, đến sự sống đời đời mà Chúa ban tặng. Chúng ta có thể chăm lo cho sức khỏe, cho công việc, cho đời sống gia đình, nhưng có khi lại thờ ơ với việc nuôi dưỡng tâm hồn bằng Lời Chúa và Bí tích Thánh Thể.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đặt ưu tiên đúng đắn trong cuộc sống. Ngài không phủ nhận nhu cầu thể xác, nhưng Ngài muốn chúng ta hướng đến một điều quan trọng hơn: sự sống vĩnh cửu. Khi nói “Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”, Chúa Giêsu khẳng định rằng chính Ngài là nguồn mạch sự sống, là đích đến của mọi khát vọng con người. Nếu chúng ta đến với Chúa, nếu chúng ta tin vào Ngài, chúng ta sẽ không còn cảm thấy trống rỗng, không còn bị cuốn vào những đam mê vô nghĩa của thế gian, nhưng sẽ tìm được sự bình an đích thực.

ÁP DỤNG VÀO ĐỜI SỐNG

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tự hỏi: Chúng ta đang tìm kiếm điều gì trong cuộc sống? Chúng ta đang khao khát điều gì? Có phải chúng ta chỉ đang chạy theo của cải vật chất, danh vọng, hay những thú vui chóng qua, mà quên mất rằng linh hồn chúng ta cũng cần được nuôi dưỡng? Chúng ta có thực sự khao khát Chúa Giêsu, Đấng là bánh trường sinh, hay chúng ta chỉ đến với Chúa khi cần sự trợ giúp về vật chất?

Thực tế cho thấy, nhiều khi chúng ta dễ dàng bỏ ra hàng giờ để làm việc, để giải trí, nhưng lại thấy khó khăn khi dành ra vài phút để cầu nguyện, để đọc Lời Chúa hay tham dự Thánh Lễ. Chúng ta quan tâm đến việc ăn uống cho cơ thể, nhưng lại ít quan tâm đến việc nuôi dưỡng linh hồn. Nếu chúng ta thực sự tin rằng Chúa Giêsu là bánh trường sinh, thì chúng ta cần đặt Ngài ở vị trí trung tâm trong cuộc sống. Điều này có nghĩa là chúng ta cần siêng năng lãnh nhận Bí tích Thánh Thể, cần đào sâu đức tin qua việc học hỏi Lời Chúa, và cần để Chúa hướng dẫn mọi quyết định trong đời sống chúng ta.

Một cách cụ thể để sống điều này là hãy dành thời gian mỗi ngày để cầu nguyện, để suy ngẫm về Lời Chúa, và nhất là tham dự Thánh Lễ một cách sốt sắng. Thánh Lễ không chỉ là một bổn phận, mà là một cơ hội để chúng ta đón nhận chính Chúa Giêsu vào cuộc đời mình. Khi chúng ta rước Mình Thánh Chúa, chúng ta không chỉ đón nhận một biểu tượng, mà là đón nhận chính sự sống của Ngài, để được biến đổi và trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa.

Hơn nữa, tin vào Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở việc tham dự các nghi thức tôn giáo, mà còn phải thể hiện qua đời sống yêu thương và phục vụ. Nếu chúng ta thực sự được nuôi dưỡng bởi bánh trường sinh, chúng ta cũng phải trở thành những tấm bánh bẻ ra cho người khác. Điều này có nghĩa là chúng ta phải biết chia sẻ những gì mình có, phải sống quảng đại với những người nghèo khổ, phải biết tha thứ và xây dựng những mối quan hệ yêu thương.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là bánh trường sinh, là lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng con. Xin giúp chúng con biết khao khát Chúa hơn mọi sự trên đời. Xin cho chúng con đừng chỉ tìm kiếm những điều chóng qua, nhưng luôn biết đặt niềm tin vào Chúa, biết tìm đến Chúa như nguồn sống đích thực. Xin cho chúng con luôn sốt sắng tham dự Thánh Lễ, biết trân quý Bí tích Thánh Thể, và để Chúa biến đổi cuộc đời chúng con trở nên dấu chỉ yêu thương cho thế giới. Amen.

Lm. Anmai, CSsR