Thứ Ba Tuần V Mùa Chay
Ds 21,4-9; Ga 8,21-30
GIƯƠNG CAO CON NGƯỜI: MẦU NHIỆM TÌNH YÊU VÀ CỨU ĐỘ

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: “Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được”. Đây là một lời loan báo đầy huyền nhiệm và mạnh mẽ. Chúa Giêsu không chỉ nói về cái chết và sự phục sinh của Ngài, nhưng còn nói đến một thực tại vượt xa: nếu không tin vào Ngài, thì con người sẽ chết trong tội lỗi của mình, vì họ từ chối chính Con Đường dẫn đến sự sống.
Người Do Thái không hiểu lời Ngài. Họ hỏi nhau: “Ông ta sắp tự vẫn hay sao?” Họ bị trói buộc bởi cái nhìn trần thế, không hiểu được mầu nhiệm thần linh. Còn Chúa Giêsu thì khẳng định rõ: “Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết trong tội các ông.”
Lời cảnh tỉnh này không chỉ dành cho người Do Thái xưa, mà còn vang vọng đến hôm nay. Bao lâu chúng ta không tin nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ, bao lâu chúng ta sống như thể không cần đến Ngài, thì bấy lâu chúng ta đang chết dần trong chính tội lỗi của mình. Nhưng nếu tin, nếu mở lòng ra, thì nơi nào Ngài đi – là nơi Thiên Chúa ngự trị, là cõi sống đời đời – chúng ta cũng sẽ được đến.
Khi người Do Thái hỏi: “Ông là ai?” – thì Chúa trả lời: “Là Nguyên thủy đang nói với các ông đây.” Ngài chính là Lời hằng sống từ thuở đời đời, là Ngôi Lời nhập thể, là ánh sáng đến trong trần gian. Nhưng thế gian đã không nhận ra. Tuy nhiên, Chúa Giêsu nói thêm: “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai.” Chính qua cái chết trên thập giá, chân dung thật của Chúa Giêsu được tỏ lộ. Chính khi bị giương cao, tình yêu Thiên Chúa được mạc khải cách trọn vẹn nhất.
Giáo phụ Gioan viết: “Khi các ông giương cao Con Người lên…” (Ga 8,28) – đó là cách Tin Mừng Gioan diễn tả về cái chết của Đức Giêsu. Một cái chết đau đớn và ô nhục. Bị treo lên như một kẻ đáng nguyền rủa. Bị loại trừ như phường tội lỗi. Nhưng đó lại là cái chết đẹp nhất, cao cả nhất, bởi vì nó đến từ một tình yêu hoàn hảo và vâng phục tuyệt đối. Đức Giêsu không bị giết như một nạn nhân bất lực. Ngài tự hiến mình vì yêu. Ngài bị giương cao – nhưng cũng là Ngài tự giương cao chính mình vì phần rỗi nhân loại.
Tình yêu của Chúa Cha được tỏ bày trên thập giá. Cha đã trao ban chính Con Một mình cho nhân loại. Và Con đã vâng phục hoàn toàn, đến chết và chết trên thập giá. Cái chết ấy không phải là dấu chấm hết, mà là điểm khởi đầu của một thời đại mới: thời đại cứu độ. Như ông Môsê đã giương cao con rắn đồng trong sa mạc, để ai nhìn lên thì được chữa lành, thì ai nhìn lên thập giá và tin vào Đức Kitô cũng sẽ được cứu sống.
Thập giá không còn là biểu tượng của thất bại, mà là chiến thắng. Không còn là dụng cụ của cái chết, mà là nguồn sự sống. Chính từ nơi bị giương cao ấy, Đức Giêsu tuyên bố: “Một khi được giương cao lên khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lên với Ta” (Ga 12,32). Thập giá trở thành điểm hội tụ của toàn thể vũ trụ. Tình yêu bị đóng đinh trở thành trung tâm của lịch sử cứu độ. Và sức mạnh phi thường của thánh giá chính là sức hút của tình yêu vô điều kiện.
Đức Giêsu không hành động theo ý riêng, nhưng luôn vâng phục Chúa Cha. Ngài nói: “Ta không tự mình làm điều gì. Ðiều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta.” Và chính vì vâng phục, Ngài không bao giờ cô đơn: “Ðấng đã sai Ta đang ở với Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài.” Ngài là người Con vâng phục tuyệt đối. Trong nỗi cô đơn của thập giá, vẫn có sự hiện diện âm thầm nhưng mãnh liệt của Chúa Cha. Đó là mầu nhiệm hiệp thông sâu thẳm giữa Cha và Con trong công trình cứu chuộc.
Lời Chúa hôm nay không chỉ nói về thập giá của Đức Giêsu, mà còn về thập giá của mỗi người chúng ta. Mỗi Kitô hữu cũng được mời gọi giương cao chính mình – không phải trong kiêu hãnh, nhưng trong khiêm hạ và hiến dâng. Mỗi người đều có thánh giá riêng – những đau khổ, những mất mát, những hy sinh vì tình yêu, vì sự thật, vì công lý. Nhưng khi chúng ta gắn thánh giá đời mình với thánh giá của Chúa Giêsu, thì chính thập giá ấy có sức cứu độ. Nó trở nên nguồn sống, trở thành chứng tá, trở thành ánh sáng trong bóng tối.
Trong Mùa Chay, chúng ta được mời gọi chiêm ngắm Đấng bị giương cao. Không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng lòng tin và lòng biết ơn. Hãy nhìn lên thập giá để hiểu rằng mình được yêu thương đến nhường nào. Hãy nhìn lên thập giá để can đảm bỏ lại đàng sau những tội lỗi đang giết chết linh hồn. Hãy nhìn lên thập giá để thấy rõ con đường đi tới sự sống: đó là con đường yêu thương, tha thứ, hy sinh và vâng phục.
Lạy Chúa Giêsu, con tin rằng Chúa đã bị giương cao vì con. Không phải chỉ vì nhân loại, nhưng vì từng người, và vì chính con. Con xin dâng lên Chúa cuộc đời con với những giới hạn, yếu đuối, và cả những đau khổ. Xin cho con biết đón nhận thánh giá với lòng yêu mến. Xin cho con biết gắn bó với thập giá của Chúa, để cùng Chúa bước vào sự sống vĩnh cửu. Và xin cho con trở nên khí cụ tình yêu, để qua đời sống con, nhiều người khác cũng được kéo lên với Chúa. Amen.
Lm. Anmai, CSsR




















