CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH (Ga 10,27-30)

Hôm nay, chúng ta sẽ nghe bài đáp ca theo Thánh vịnh 99 với câu đáp : “Ta là dân tộc là đoàn chiên của Chúa dẫn dắt. Ta là dân tộc là đoàn chiên của Chúa chăn nuôi.”. Từ bé cho đến giờ ai trong chúng ta cũng tự hào mình là con chiên của Chúa, chúng ta thuộc đàn chiên của Chúa, sống trong sự chăm nom của Vị mục tử nhân hậu. Thế nhưng, có khi nào chúng ta suy nghĩ xem chúng ta có xứng đáng đứng trong đàn chiên của Chúa không? Và con chiên của Chúa là những con chiên nào ?
Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta câu trả lời của những vấn nạn đó : “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi” (câu 27).
 
Vâng, “Con chiên tôi thì nghe tiếng tôi…”
Số người mắc bệnh thần kinh ngày nay càng ngày càng nhiều. Và một trong những lý do đưa đến bệnh đó là nếp sống càng ngày càng ồn ào xô bồ. Ngoài đường thì tiếng xe, tiếng máy, tiếng người ồn ào suốt ngày; trong nhà thì các thứ tiếng nói, tiếng hát, tiếng nhạc từ các máy radiô, tivi, cassette; video, DVD…rồi còn những tiếng khác từ các rạp hát, các loa phóng thanh v.v. Ở giữa bao nhiêu là tiếng động ồn ào đó, con người ngày nay như bị quay cuồng, bị li tâm, bị trống rỗng, thần kinh thì căng thẳng, nhưng nội tâm thì nghèo nàn. Ðể thoát ra khỏi bầu khí ồn ào cẳng thẳng đó hầu tìm lại phần nào yên tĩnh, trầm lặng, nội tâm… người ta đã tìm đến với Yoga, với Thiền, với những phương pháp dưỡng sinh… Những hình thức này càng ngày càng lôi kéo được nhiều người tham gia. (Ðó cũng là một phản ứng tất nhiên để đánh quân bình lại với những hoạt động quá náo nhiệt ồn ào). Ở những nước công nghiệp phát triển, vào mùa hè, người ta tạm nghỉ việc, rời bỏ nếp sống đô thị náo nhiệt và tìm đến nghỉ ngơi ở vùng yên tĩnh hơn như miền quê miền biển, miền núi…
Cuộc sống tự nhiên là thế, huống nữa là đời sống siêu nhiên. Chẳng thế mà những người tu hành như các giám mục, linh mục, tu sĩ, đặc biệt coi trọng việc an dưỡng về mặt tinh thần. Hằng năm các vị đó vẫn có những cuộc tĩnh tâm, có khi kéo dài một tháng, có khi một tuần, có khi một ngày, hay ít ra cũng một buổi. Trong thời gian đó, họ sẽ kiểm điểm đời sống, cầu nguyện để lắng nghe tiếng Chúa qua đó định hướng cho hoạt động sắp tới…
Còn đối với giáo dân, cuộc sống chạy đua với miếng cơm manh áo khiến chúng ta không có nhiều thời giờ rãnh rỗi để làm những cuộc tĩnh tâm như vậy. Tuy nhiên, chúng ta đừng quên rằng yên tĩnh là một nhu cầu cần thiết cho cuộc sống, cuộc sống càng ồn ào chừng nào thì nhu cầu yên tĩnh càng cần thiết chừng ấy. Cho nên dù bận rộn, thỉnh thoảng chúng ta cũng hãy cố gắng đi tìm một chút yên tĩnh cho tâm hồn mình.
Nhưng tìm ở đâu bây giờ? Thưa thứ yên tĩnh đó chúng ta có thể tìm thấy trong bầu khí trầm lặng ở nhà thờ, trong những giây phút cầu nguyện, và ngay trong chính tâm hồn mình khi một mình với Chúa. Nghe nói đến đây chắc chắn nhiều bạn trẻ thấy ngán! Ðúng thế, chắc hẳn có nhiều lần chúng ta cũng đã đến nhà thờ, cũng đã cầu nguyện… nhưng thấy nó buồn tẻ làm sao, chỉ muốn ngủ gục thôi. Tại vì chúng ta như bị bó buộc phải đi vào cảnh yên tĩnh đó một cách miễn cưỡng, cho nên chúng ta chỉ gặp được cái thứ yên tĩnh chỉ vì vắng tiếng động bên ngoài, hay chỉ gặp thứ yên tĩnh trống rỗng như đã phân loại ở trên. Muốn tìm thấy yên tĩnh đích thực, nghĩa là thứ yên tĩnh ngọt ngào, phong phú thì chúng ta phải tự nguyện tìm yên tĩnh và để trọn tâm hồn của mình lắng đọng trong cõi yên tĩnh đó.
 
Thánh Augustinô sau một thời gian tuổi trẻ chạy theo danh vọng, tiền tài, khoái lạc đã bắt đầu thấy chán chường. Một hôm, chàng cầm theo một quyển sách vào ngồi trầm tư trong khu vườn vắng vẻ. Ðột nhiên, chàng nghe vang lên một tiếng trẻ con “Hãy cầm lấy mà đọc”. Augustinô ngó xuống thì thấy tay mình đang cầm quyển Thánh Kinh. Chàng mở ra và đọc, đọc được câu “Anh em đừng chạy theo xác thịt nữa nhưng hãy sống theo Thánh Thần Chúa”. Câu nói ấy của Thánh Phaolô trong thư Ngài gửi cho giáo dân Rôma đã là khởi đầu cho một cuộc sống mới của Thánh Augustinô. Tất cả khởi đầu từ một giây phút yên tĩnh của tâm hồn lắng nghe tiếng Chúa.
 
Tóm lại, điều chúng ta cần ghi nhớ trong bài Tin mừng hôm nay là để trờ thành chiên của Chúa, chúng ta phải nghe được tiếng Chúa và theo Chúa. Mà để nghe được tiếng Chúa là tiếng vô thanh thì chúng ta phải biết để lòng yên tĩnh, dành cho mình những giờ phút thinh lặng để suy tư và lắng đọng tâm hồn bên Chúa. Sau khi đã nghe được tiếng Chúa, hiểu được Thánh ý Chúa, chúng ta mới có nghị lực đủ để bước theo Chúa.
 
Xin hãy lặng thinh một chút để suy nghĩ về vai trò con chiên của mỗi người chúng ta.