CHÚA NHẬT LỄ THÁNH GIA (Mt 2,13-15 . 19-23)

Người ta thường dùng từ “bạo chúa” hay “hung đế” để ám chỉ những ông vua mà trong thời gian cầm quyền đã giết hại, hành hạ dã man những người dân của mình. Các bạo chúa có thể kể ra như : Ivan IV Vasilyevich (Đại công tước Mạc Tư Khoa) của Nga. Neron đại đế La Mã, Ngu Vương của Trung Hoa…và hôm nay chúng ta cùng nhìn thấy chân dung của một vị bạo chúa khác trên đất Palestin thời bấy giờ , đó là Hêrôđê, người cai trị từ năm 37 trước CN cho đến năm 4 sau CN ( còn được gọi là Hêrôđê Cả).

 

Đọan Tin mừng hôm nay kể lại câu chuyện Thánh Giuse đem Đức Giêsu cùng Mẹ Maria đi trốn cuộc bách hại của Hêrôđê sang Ai cập và rồi sau đó quay lại Ít-ra-en.

 

Đặt bối cảnh câu chuyện trong ngày lễ Thánh Gia, có thể hiểu đây là lời nhắc nhở đến bổn phận của người làm cha, làm mẹ đối với con cái.

 

Tuy rằng ngày nay, không còn có những bạo chúa như Hêrôđê dám công khai ra lệnh truy sát hàng lọat trẻ em. Nhưng vẫn còn đó những Hêrôđê của thời đại với sự tàn ác mang tính tinh vi và sâu sắc hơn nhiều.

 

Chúng ta đọc trên các trang báo thấy có những “Hêrôđê” chuyên sử dụng trẻ em làm lao động khổ sai, và những em nào bệnh họan không thể lao động được thì giết không thương tiếc ở Brasil. Rồi “Hêrôđê” ở Thái Lan chuyên bắt cóc trẻ em làm gái mãi dâm hay trai mãi dâm trong thành phố Bangkok. Ở Việt Nam cũng có “Hêrôđê”  bị ra tòa vị ngược đãi trẻ em ở TPHCM, Cà Mau….Sâu xa hơn nữa, chúng ta bắt gặp các “Hêrôđê” đang rình rập để làm băng hoại trẻ em bằng những văn hóa phẩm không lành mạnh : sách vở báo chí, băng dĩa DVD bạo lực, khiêu dâm, xã hội đen… Nếu có dịp dạo qua các quán Internet, chúng ta sẽ thấy biết bao nhiêu thanh thiếu niên đang say sưa với những trò chơi game online, đặc biệt là trò game online bạo lực. Không trách giới trẻ ngày nay tính bạo lực ngày càng gia tăng. Không chỉ các trò chơi trên mạng, mà những cuốn truyện tranh với những hình ảnh bắt mắt, những bộ phim truyền hình dài tập… cũng đầy tính chất bạo lực. Giới trẻ đang phí phạm thời gian vào những trò vui vô bổ, thậm chí là rất nguy hại cho sự trưởng thành nhân cách của một con người. Chỉ vì ham mê các trò vui như thế, mà có biết bao thanh thiếu niên đã bỏ bê việc học văn hoá cũng như giáo lý; lừa dối cha mẹ, trộm cắp, đánh nhau, thậm chí còn gây án mạng…

Chắc hẳn chúng ta cũng thấy rằng giới trẻ bây giờ nhiều người quá coi thường đức khiết tịnh. Sống buông thả, trôi theo những dục vọng tầm thường, hèn kém của bản năng con người. Phải chăng vì thế, mà bao vụ phá thai đau lòng đã xảy ra, nạn nhân là những sinh linh nhỏ bé, vừa mới kịp thành hình trong bụng mẹ, những đứa trẻ không có khả năng tự vệ. Đau đớn thay, kẻ nhẫn tâm giết chúng  chính là cha mẹ “ Hêrôđê” của chúng. Nếu chúng có thể lên tiếng được, hẳn nhân loại đã nghe những tiếng thét gào đau đớn của chúng khi người ta đang tâm dứt bỏ cái mầm sự sống của chúng, để chúng phải chết tức tưởi đau thương.

Ngày xưa, Thánh Giuse và Mẹ Maria đã chấp nhận sống khó nghèo. Các Ngài vui với sự lớn lên, trưởng thành và thánh thiện của Chúa. Không lúc nào các Ngài quên bổn phận dạy dỗ, giáo dục con của mình. Còn các bậc cha mẹ ngày nay, có người thì bươn chải một đời không đủ để lo toan cho cuộc sống, có người thì kinh tế khá giả rồi nhưng vẫn cố sức để làm giàu. Họ quên đi nhiệm vụ chính của cha mẹ là giáo dục con cái. Họ phó mặc cho nhà trường, xã hội, nhà thờ… và sự phát triển tự nhiên của con, đến khi thấy sự phát triển theo chiều hướng biến dạng, thì giống như một cành cây đã cứng, không làm sao uốn lại được nữa.

Ngày nay, thực hiện vấn đề dân số và kế hoạch hoá gia đình, mỗi nhà chỉ sinh 1-2 con. Nên những đứa con trong nhiều gia đình là những “ông vua”, “bà hoàng” nhỏ. Chúng được cung phụng, nuông chiều đủ thứ. Chính vì thế chúng quen với suy nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ. Sống trong lối sống quen hưởng thụ mà không cần biết nhờ đâu mình được như thế, chúng trở nên ích kỷ, vô tâm, lạnh lùng, sống chỉ biết mình mà không quan tâm đến đồng loại, thậm chí cả những người thân như ông bà, cha mẹ, anh chị em…

Để tránh được sự băng họai cho trẻ em thì ngay trong gia đình mỗi người cha, mỗi người mẹ phải biết sống ngay thẳng, gương mẫu để qua đó con cái nhìn thấy mà bắt chước noi theo. Đức Giêsu đã có lần quyết liệt khi nói : “Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã, nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã ! Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã. Anh em hãy đề phòng” (Lc 17, 1-3 ).

 

Bởi vì gia đình chính là nền tảng của xã hội và Giáo Hội, cho nên ngày xưa, Chúa đã chọn sinh xuống trong một gia đình bình thường, và sống một cuộc sống khó nghèo, để nêu gương cho hậu thế. Kỷ niệm Giáng Sinh năm nay, chúng con tin rằng Chúa muốn chúng con sẽ thánh hoá đời sống gia đình của chúng con theo gương Thánh Gia Nazareth, đó chính là món quà mà Chúa muốn chúng con tặng Chúa trong mùa Giáng sinh này. AMEN