Thứ Tư trong tuần thứ Nhất Mùa Chay : QUAY VỀ VỚI CHÚA

Thứ Tư trong tuần thứ Nhất Mùa Chay

St 3:1-10; Tv 51:3-4,12-13,18-19; Lc 11:29-32

QUAY VỀ VỚI CHÚA

IFrame

          Giáo Hội đang và đã bắt đầu bước vào mùa Chay thánh, chúng ta được các bài đọc giúp hướng lòng đến tâm điểm của sứ điệp mùa Chay. Khởi đầu, bài đọc một trích sách ngôn sứ Giô-na dẫn chứng cho chúng ta sự trở lại của dân thành Ni-ni-vê. Lời đáp ca trích dẫn từ thánh vịnh 50 diễn đạt một tâm tình của tội nhân đang hối lỗi và xin Chúa thanh tẩy cõi lòng.

          Và kế đến với trang Tin Mừng theo thánh Luca, Chúa Giêsu đưa ra lời răn đe trong việc nhắc lại dấu lạ của ông Giô-na và sự sám hối của thành Ni-ni-vê. Như vậy trong cả ba bài đọc, Lời Chúa xoáy sâu vào sứ điệp canh tân đời sống đức tin của chúng ta.

            Ngôn sứ Giô-na là nhân vật chính trong sách ngôn sứ Giô-na. Trong sách ấy, Chúa đã truyền lệnh cho ông đi đến thành phố Ni-ni-vê để cảnh cáo tình trạng tồi tệ của thành ấy. Thay vì đi đến và thực thi lệnh truyền của Chúa, ông đã bỏ trốn.

          Ông không thể không thi lệnh truyền của Chúa vì trên đường  bỏ trốn tới Tarshish bằng đường thủy, thuyền của ông bị  một cơn bão khủng khiếp cản quét đến. Khi dân lái thuyền biết được do ông Giô-na là nguyên do của mọi sự, họ đã hiến tế ông lại cho Thiên Chúa. Ông bị quăng xuống biển và ở trong bụng cá ba ngày ba đêm. Ở trong bụng cá, ông cầu nguyện cùng Chúa và thề hứa với Chúa sẽ cảm tạ và thực thi lệnh truyền của Chúa. Chúa truyền lệnh cho con cá nhả ông ra.

            Nhận lệnh truyền của Chúa một lần nữa, ông Giô-na đi ra đến thành phố Ni-ni-vê và công bố : “Còn bốn mươi ngày nữa, Ni-ni-vê sẽ bị phá đổ” (Gn 3:5). Lập tức, tất cả mọi giới trong thành công bố lệnh ăn chay và mặc áo thô, từ người lớn đến trẻ nhỏ. Từ vua cho đến dân đen, từ người cho đến gia súc quyết định không ăn, không uống, mặc vải thô và kêu cầu Thiên Chúa.

            Cách riêng cho mỗi người, họ quyết định phải trở lại, bỏ đường gian ác và những hành vi bạo lực của mình. Họ vẫn còn biết kính sợ Chúa là điều căn bản nhất. Họ thiết nghĩ, “Biết đâu Thiên Chúa chẳng nghĩ lại, chẳng bỏ ý định giáng phạt, và nguôi cơn thịnh nộ, khiến chúng ta khỏi phải chết” (Gn 3:10).

          Với câu chuyện và bối cảnh của ông Giôna và sự sám hối của thành Ni-ni-vê, chúng ta nhìn thấy hình ảnh của một Thiên Chúa nghiêm nghị và cương quyết đối với tội lỗi. Ngài muốn con người sống trong đường ngay nẻo chính chứ không phải đường gian ác và bất xứng. Nếu đọc câu chuyện này và lồng mình vào để xem xét ý định của Chúa muốn chúng ta điều gì thì chúng ta sẽ bắt gặp một sự mời gọi.

          Trong Sứ điệp Tin Mừng hôm nay, qua hình ảnh ông Giôna, nhắc nhở chúng ta về lòng sám hối của mỗi người. Sám hối, có thể nói đó là trọng tâm cho những ai muốn đón nhận ơn tha thứ và hạnh phúc nước trời mà Chúa hứa ban. Và để sám hối thật sự, chúng ta cần:

          Nhận ra mình là người có tội.
          Tỏ lòng thống hối lo buồn với những lỗi phạm.
           Tin vào tình thương, tha thứ của Thiên Chúa.
          Quay về với Thiên Chúa.

          Thiếu đi một trong bốn điều trên thì không còn là lòng sám hối chân thành đối với Chúa. Một trong những nguyên nhân làm cho con người không chân thành với Thiên Chúa là vì con người thiếu đi niềm tin và nghi ngờ chính lòng thương xót của Thiên Chúa. Dấu chỉ mà Chúa Giêsu diễn tả trong Tin Mừng hôm nay đã thể hiện thật sống động hình ảnh của con người đối với Thiên Chúa. Khi con người nghi ngờ, không tin vào Thiên Chúa, con người dễ bị cám dỗ chính mình là Thiên Chúa, nên không nhìn thấy được những dấu lạ hay ơn lành của Chúa trong cuộc đời mình. Khi có niềm tin vào Thiên Chúa, chúng ta sẽ nhận ra rằng, mỗi một ngày sống là ơn ban, mỗi biến cố trong cuộc đời mình chính là dấu lạ mà Chúa không ngừng tuôn đổ trên cuộc đời chúng ta.

          Khi nhìn nhận tất cả những biến cố xảy ra trong thế giới này, những hiểm họa, dịch bệnh, những đe dọa đến sự sống, v.v. đều là dấu chỉ nhắc nhở chúng ta về chính lời Chúa Giêsu đã nói khi bắt đầu sứ vụ rao giảng của Người: “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã gần đến”.

          Lời Chúa mời gọi chúng ta cương quyết duyệt xét đời sống mình. Chúng ta không những được mời gọi để sống chính trực trước nhan Chúa, mà còn được mời gọi sống chứng tá cho Chúa như một Giô-na, sau khi được nhả ra từ bụng cá, đã bước đi sửa dạy anh chị em mình. Vai trò này không chỉ dành cho quý cha, quý thầy, quý sơ thôi đâu mà còn cho cả những phụ huynh, những giáo dân, những người làm anh, làm chị, làm thầy cô và bạn bè. Như vậy, sống tinh thần mùa Chay là sống đẹp lòng Thiên Chúa, Đấng giàu lòng nhân hậu xót thương. Dấu lạ của chúng ta là chứng tá sống thánh thiện trong đời sống thường ngày. Chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau.

          Khởi đầu sứ vụ rao giảng của Chúa Giêsu, Ngài không đòi chúng tà gì hơn ngoài việc kêu gọi: “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 4, 17). Quả vậy, trong dòng chảy cuộc sống, con người bị cuốn hút vào trào lưu tục hóa, thành công qua trở nên kiêu gạo, thất bại tạo ra bi quan, sung túc sinh ra sa đọa, khó khăn vất vả phá hủy lòng tín thác. Vì thế con người cần có khởi điểm để nhìn lại mình, và mùa chay chính là cột mốc nghe được tiếng mời gọi của Cha trên trời và qua mẹ Giáo Hội nhắc nhở con cái mình Sám Hối. Hãy đặt mình vào tương quan kính Cha, hiếu Mẹ, thì tiếng kêu mời này không còn xa lạ, nhưng là cho chính tôi.

Bài: Tuệ Mẫn & Video: TGPSaigon.net