Thứ Sáu trong tuần 2 TN : Chúa Giê-su gọi những kẻ Người muốn

Thứ Sáu trong tuần thứ Hai Mùa Quanh Năm

Dt 8:6-13; Tv 85:8,10,11-12,13-14; Mc 3:13-19

Chúa Giê-su gọi những kẻ Người muốn

 

 

          Trong Hội Thánh, chúng ta thấy có người là linh mục, người khác là tu sĩ và phần lớn là giáo dân. Tuy có sự khác biệt về bậc sống nhưng tất cả đều có điểm chung là ơn gọi nên thánh, trở nên môn đệ của Chúa Kitô. Trở nên môn đệ của Chúa, Kitô hữu được mời gọi đến và ở lại với Chúa, để rồi được sai đi rao truyền niềm vui ơn cứu độ cho mọi người. Đây chính là hồng ân nhưng không mà Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người.

          Tin Mừng kể về việc Chúa Giêsu chọn gọi Mười Hai Tông Đồ. Cách thức và tiêu chuẩn tuyển chọn của Chúa thật đặc biệt vượt xa suy nghĩ của nhiều người. Ngay khi bắt đầu cuộc đời công khai, Chúa Giêsu đã có sức hút đặc biệt đối với dân chúng và đã có rất nhiều người bước theo Người trên hành trình rao giảng Tin Mừng. Bước theo Chúa, người môn đệ được “ở với Người” và “được Người sai đi rao giảng với quyền trừ quỷ”. Đây thực sự là một hồng ân cao quý mà Thiên Chúa ban tặng cho người môn đệ của Chúa. Hồng ân ấy còn cao quý hơn gấp bội khi nó xuất phát từ tình yêu nhưng không của Thiên Chúa chứ không phải do công trạng của con người.

          Thường mỗi khi Chúa Giêsu lên núi, thì hoặc là Ngài cầu nguyện (Mc 6, 46; Lc 6, 12; 9, 28), hoặc là Ngài sẽ thực hiện một điều gì đó rất quan trọng cho dân chúng, như dạy dỗ hay hóa bánh ra nhiều cho dân chúng được no nê chẳng hạn (Mt 5, 1; 15, 29).

          Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng đi lên núi. Dĩ nhiên, mục đích chính yếu của việc Ngài lên núi lần này có lẽ không phải là để cầu nguyện, nhưng là để làm một điều gì đó rất quan trọng cho dân chúng.

          Điều quan trọng Chúa làm cho dân chúng trong lần lên núi này là tuyển chọn các môn đệ. Vì nhu cầu phục vụ đám dân nghèo khổ mà Chúa tuyển chọn các ông. Nói cách khác, cộng đoàn các môn đệ được Chúa thiết lập trên núi là vì đám dân chúng lầm than, vất vưởng, bệnh hoạn tật nguyền đang chờ đợi dưới chân núi.

          Chúa gọi các môn đệ lên núi để các ông được ở với Ngài, được mang lấy thao thức của Ngài về đám dân khốn khổ, nghèo hèn kia. Khi đã được ở với Chúa và mang lấy tâm tư của Chúa rồi, thì các ông được sai xuống núi để thi hành sứ mạng loan báo Tin mừng cho dân nghèo.

          Không phải chỉ ngày xưa mới có đám đông dân chúng khốn khổ nghèo hèn cần được Chúa và các môn đệ chăm sóc, mà ngày nay cũng vẫn còn vô số những thân phận bi đát đang cần đến những bàn tay chăm sóc, vỗ về của Hội Thánh Chúa.

          Quả thật, Tin Mừng đã tường thuật lại rằng “Chúa gọi đến những kẻ Người muốn”. Chúa đã chọn các môn đệ từ những hoàn cảnh, nghề nghiệp, tính tình khác nhau… Họ không phải là bậc tài ba xuất sắc, cũng không phải là thành phần ưu tú thuộc giai cấp thượng lưu trong xã hội. Phêrô, An rê, Giacôbê và Gioan há chẳng phải là dân chài quê mùa dốt nát miền Galilê ư? Hay như Mathêu, một người xuất thân từ hàng ngũ thu thuế, tức là hạng người thường bị khinh bỉ trong dân Do Thái thời bấy giờ. Thế nhưng, tất cả đã được Chúa thương tuyển chọn để trở nên “nền tảng” của Giáo Hội.

          Khi ở bên Người, đi đây đi đó các ông học được nơi Chúa Giê-su những điều hay lẽ phải. Nói cách khác là ở bên Chúa các ông được huấn luyện, dạy bảo và sau khi các ông đã lĩnh hội được những điều cần thiết rồi thì Người sai các ông đi rao giảng Tin Mừng và  quyền xua trừ ma quỷ.

          Với quyền năng của Thiên Chúa thì Ngài chỉ cần phán một lời thôi thì cũng khiến cho tất cả thế gian phải tin tưởng, tôn thờ và phụng sự Ngài. Thế nhưng đó không phải ý muốn của Thiên Chúa. Ý muốn của Ngài là mọi người phải cùng cộng tác với Ngài trong công trình sáng tạo và cứu độ trần gian. Chính vì thế, mà chúng ta, từng người, ai cũng được Chúa kêu gọi để trở thành những môn đệ đi rao giảng Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người.

          Trong nghi thức cử hành Bí Tích Rửa Tội,  người lãnh Bí Tích nhận được một cây nến cháy sáng và một tấm áo trắng tinh.. Điều này nói nên là; từ nay cuộc đời của họ phải trở nên như ngọn nến cháy sáng bằng cách luôn giữ tâm hồn  trong sạch sẽ như tấm áo trắng, để nhờ đó mà đem Chúa đến với mọi người chung quanh.

          Mang Chúa đến với mọi người và đem mọi người về với Chúa đó là bổn phận và là trách nhiệm của mỗi Ky tô hữu chúng ta. Cuộc sống của chúng ta chỉ có ý nghĩa và giá tri khi chúng ta thực hiện được lời mời gọi này.

          Hôm nay đây, mỗi chúng ta đã được tuyển chọn làm con Chúa qua Bí tích Rửa tội, chúng ta được tràn đầy các ân sủng qua các Bí tích, chúng ta được sống trong Hội Thánh của Chúa, chúng ta được học hỏi chính Lời Chúa qua Hội Thánh, chúng ta luôn có Chúa ở bên chúng ta như lời Chúa hứa: “Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. (Mt 28, 20)

 

Lm Antôn Tuệ Mẫn