THÁNH LỄ GIAO THỪA (Mt 5, 1-10)

 

Đêm giao thừa năm ấy, khi bạn bè đều đã về quê hết, một chàng học trò nghèo buồn lang thang khắp phố phường Hà Nội. Đi ngang qua ga Hàng Cỏ, nhìn mọi người tay xách nách mang, lũ lượt bước lên chuyến tàu cuối năm với tiếng còi giục giã, chàng đã rơi nước mắt vì nhớ nhà, nhớ cha mẹ. Sau đó, chàng về nằm ở nhà trọ. Căn gác trọ làm bằng gỗ, đêm mùa đông rét, gió thổi qua khe cửa… Từ khung cảnh ấy, dòng chảy của một ca khúc bất hủ cứ tuôn trào: Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống/ Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông/ Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời/ Cùng mây xám về ngang lưng trời…Vâng, chàng trai ấy là Nguyễn Văn Thương và tình khúc bất hủ ấy là bài Đêm Đông được sáng tác vào năm 1939.

Có giờ phút nào trong năm linh thiêng cho bằng thời khắc giao thừa. Mỗi người trong chúng ta luôn cảm nghiệm có một cái gì đó tuy rất đời thường nhưng cũng vô cùng linh thiêng.  Cái giờ phút những ngày cũ của một năm cũ đã qua đi.  Thời gian như đi mãi, đi hoài và hầu như không dừng lại.  Nhưng giữa cái mốc điểm của đêm giao thừa huyền nhiệm: đêm đẩy lùi quá khứ hướng về tương lai, đêm linh thánh báo hiệu những ngày mới của một năm mới đã ló rạng.  Đêm mà con người đối diện với Thiên Chúa, Chúa của mùa xuân, Chúa của lịch sử, Chúa của loài người. Đêm giao thừa, con người muốn khẩn cầu lên Thiên Chúa : “Cúi xin Đấng tạo thành trời đất, xuống cho đoàn con muôn ngàn phúc cả từ núi thánh Sion” (Tv 133) và như ca nhập lễ đêm giao thừa đã thốt lên: “Trong giờ phút giao thừa này, chúng con hướng tâm hồn lên Chúa.  Cúi xin Chúa rộng ban cho chúng con một năm dồi dào phúc lộc, và đầy lòng hăng hái làm việc lành để tôn vinh Danh Thánh.” 

Đêm hôm nay, trong cõi u tịch của sự bàn giao thời gian, con người chỉ có thể hiểu được: Vũ Trụ, Xuân, Hạ, Thu, Đông luôn vần xoay, xoay chuyển và con người có là gì đều do bởi Thiên Chúa.  Nên, tâm tình đầu tiên trong giây phút linh thánh của đêm giao thừa là sám hối và tạ ơn.  Sám hối để luôn đón nhận Chúa và tạ ơn để hiểu mọi sự đều bởi Chúa. 

Đêm giao thừa trong giây phút thiêng liêng nhất: phút giây trời đất giao hòa, chúng ta hãy hướng cả tâm hồn của mình lên Thiên Chúa, Chúa của mùa xuân vĩnh cửu để tạ ơn và xin Chúa chúc lành : “Nguyện Đức Chúa ban phúc lành và gìn giữ anh em, gìn giữ mọi người”(Ds 6, 22-27).

Thánh Phaolô đã viết:” Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng.  Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh”(1Tx. 5, 16).  Mỗi người chúng ta trong giây phút thiêng liêng của đêm giao thừa này hãy tạ ơn Chúa, kết hiệp mật thiết với Chúa bằng lời cầu nguyện liên lỉ.  Những ngày tháng năm cũ, chắc chắn có lúc ta gặp những điều thuận lợi, nhưng có nhiều lúc ta gặp những sự bất trắc, thử thách khó khăn.  Tất cả những điều đó là những thách đố của mỗi người.  Con người dù có thêm tuổi, dù gánh nặng chồng chất trên vai, dù có sự thay đổi của tuổi tác, của trí tuệ, của khả năng, của sức khỏe…Nhưng, tất cả đều là ân huệ của Chúa.  Tất cả đều làm vinh quang cho Ngài.  Và rồi, con người chỉ có thể đứng vững khi họ biết bước trên từng nấc thang của tám mối phúc thật để tiến về quê Trời. 

Con người không chỉ sống đơn độc một mình, họ còn có một mái ấm gia đình.  Ngày Tết là thời điểm đoàn tụ sum vầy gia đình, sẽ thật buồn khi phải xa gia đình trong những ngày giáp Tết như chàng thanh niên Nguyễn văn Thương trong câu chuyện ở trên. Xin Chúa thánh hóa các gia đình và để các gia đình có thể gần gũi Chúa và gần gũi nhau hơn. Xin cho từng người và mọi người, mọi gia đình biết tạ ơn Chúa không ngừng và cầu nguyện luôn để ý Chúa được thực hiện trong suốt một năm mới.  Có như thế, thời gian sẽ trở thành vĩnh cửu và mùa xuân sẽ là cái mốc cho con người càng lúc càng gần Thiên Chúa.

 

Bài: Paul Long