CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN (Mc 9, 29 – 36)

Thánh Phanxicô Salêsiô là một giám mục nổi tiếng. Ngài có một người giúp việc, và người giúp việc này lại mắc phải cái tật nghiện rượu. Buổi tối khi công việc đã xong, anh thường hay xuống phố cùng với mấy người bạn nhậu lai rai nơi quán cóc.

Lần kia, anh ta nhậu ngoắc cần câu luôn, về tới nhà thì trời đã khuya. Vì xỉn, anh ta không biết lối vào nhà, thế là anh ta liền nằm trước cửa tòa giám mục mà ngủ. Lúc bấy giờ thánh Phanxicô Salêsiô vẫn còn thức, nghe tiếng động, ngài liền ra mở cửa và khi nhận ra anh giúp việc, ngài bèn bồng anh ta, đặt vào giường của mình để anh được nằm ngủ.

Buổi sáng thức dậy, anh giúp việc thấy mình nằm trong phòng của Đức giám mục, bèn nhớ tới bữa nhậu tối hôm trước và thế là anh vội quì xuống xin Đức giám mục tha thứ. Và cũng kể từ đó anh chừa bỏ được cái tật xuống phố nhậu lai rai với bè bạn nơi quán cóc.

Qua câu chuyện trên, chúng ta nhận thấy thái độ cư xử của thánh Phanxicô Salêsiô thật là đẹp đẽ. Là một vị giám mục nổi tiếng, thế mà ngài không ngần ngại cúi xuống, bồng ẵm người đầy tớ đang xỉn rượu, lại còn đem về phòng, đặt trên giường của mình cho người đầy tớ ấy được yên giấc. Còn mình thì phải đi tìm chỗ khác.

Thái độ ân cần ấy gợi lại cho chúng ta hình ảnh một người Samaria nhân từ trong Phúc âm, đồng thời cũng nhắc nhở cho chúng ta nhớ tới lời Chúa truyền dạy: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” (câu 35 )

Chính Chúa Giêsu cũng đã làm gương trước cho các môn đệ cũng như cho mỗi người chúng ta bắt chước, khi cúi xuống rửa chân cho các ông trong buổi tối ngày Thứ năm Tuần thánh. Rồi Ngài cũng đã tâm sự với các ông: Nếu Ta là Chúa và là Thày mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau.

Bài học thật quý giá, các môn đệ đã cảm nhận được và đã thực hiện trong suốt quãng đời còn lại của mình. Các ông đã nhìn thấy những sai phạm, nên sau này các ông đã thay đổi. Thực sự giờ đây, trên Thiên Đàng, các ông đã trở thành những người lớn nhất theo như lời Thầy đã dạy.

Mỗi người trong chúng ta đã lãnh bí tích rửa tội, đã là môn đệ của Chúa Kitô. Nhưng trong đời sống hằng ngày, trong cuộc sống đời người, biết bao lần chúng ta tranh luận để tìm vị thế, danh vọng, chức quyền trong xóm đạo, trong hội đoàn. Đôi khi chúng ta cũng giúp đỡ chút ít cho những người không may, rồi dựa vào đó, chúng ta tự hào rằng mình đã sống đạo, chúng ta sống đức tin !!!. Thế nhưng, phần lớn đời sống, chúng ta mặc tình sống theo ý muốn riêng tư, tìm lợi lộc bản thân, bất chấp những điều công bằng, yêu thương mà chúng ta đã học được. Đó là những lúc chúng ta đang tranh tụng trên đường cùng nội dung như các Tông Đồ khi xưa. Đức Giêsu cũng đem chúng ta vào yên lặng với Ngài, để cho chúng ta bài học: Ai muốn làm lớn, hãy tự làm người nhỏ nhất và phục vụ. Nếu chúng ta biết lắng nghe, biết thay đổi cuộc sống của mình, thì chúng ta thật sự là một môn đệ tốt trong thời đại mới. Đó là chúng ta đã đồng cảm với Ngài khi nghe thông báo Thập Giá của cuộc đời mà không trốn chạy. Còn nếu chúng ta không có được sự đồng cảm đích thực với Ngài bằng những hành động thiết thực trong cuộc sống, thì chúng ta đã chọn cho mình một hướng đi, một con đường không phải là con đường mà Chúa Kitô đã đi.

Trong tất cả cộng đoàn, tư tưởng “thích làm lớn” nó vẫn tồn tại trong não trạng của mọi người. Làm lớn để được sai bảo người khác, để được tôn trọng, để được vinh danh trong các dịp lễ….những điều đó đôi lúc làm mờ mắt chúng ta và biến chúng ta thành những người lãnh đạo độc tài, biếng nhác, thích nói. Xin hãy nhớ làm lớn trong cộng đoàn công giáo hoàn toàn khác hẳn với làm lớn ở ngoài đời. Xin hãy nhìn thấy gương Thầy Chí Thánh mà suy đoán và hành động trên cương vị của mình.