CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN (Mc 8 , 27 – 35)

Một đoàn người vác thập giá của mình, bước đi cực nhọc dưới sức nặng của cây thánh giá đè trên vai. Có một người vác một cây thập giá khá dài không chịu được, ông cưa bớt đi một khúc.  

Sau cuộc hành trình gian truân, đoàn người đến trước một vực thẳm. Tại đây không có một cây cầu nào để sang bên kia, là nơi được sống cạnh Chúa, và hưởng niềm vui muôn đời. Sau một lúc do dự không ai bảo ai, mỗi người đều đặt cây thập giá của mình bắc qua vực thẳm. Lạ lùng thay chúng vừa khít với bề ngang của vực thẳm, chỉ riêng cây thập giá bị cưa bớt cho đỡ nặng là hụt, và người vác nó phải đứng lại bên kia với niềm tuyệt vọng.

Qua một thời gian bôn ba giảng đạo. Đức Giêsu muốn có được một thông tin phản hồi từ thính giả nên Ngài hỏi các môn đệ : “Người ta nói Thầy là ai ?” Tất cả mọi câu trả lời của dư luận đều không được Đức Giêsu chấp nhận. Ngài lại hỏi “Còn các con, các con bảo Thầy là ai ?” Phêrô trả lời : “Thầy là Đức Kitô”. Một câu trả lời được Đức Giêsu chấp nhận. Nhưng rồi khi nghe Ngài nói về cuộc khổ nạn, thì cũng chính môi miệng đó, cũng chính con người đó, lại bị khiển trách nặng nề. Ngài gọi là satan có nghĩa là ma quỷ, vì đã ngăn cản việc làm của Thiên Chúa.

Phêrô đã theo Đức Giêsu, nhìn thấy và biết những việc làm của Ngài. Ông cũng mới vừa được khen, ông ngỡ rằng những gì ông suy tính đều tốt đẹp, nên ông muốn hướng dẫn Đấng ông vừa tuyên xưng là Đức Kitô đi theo con đường của ông. Ông theo Chúa nhưng sợ con đường mà Ngài dẫn đi, sợ những hành trang mà Ngài trao cho. Theo Chúa nhưng ông muốn mang những hành trang của chính mình, đi trên con đường của riêng mình và ông đòi Chúa phải cất nhắc ông. May thay, lời quở trách đã làm ông thức tỉnh, bài học tiếp theo đã hướng dẫn và giúp ông đi đến nơi đến nơi cuối cùng là cây thập giá kết liễu đời ông . 

Tâm trạng của Phêrô, cũng là tâm trạng cuả mỗi ngưới chúng ta. Trong cuộc sống hằng ngày, ai cũng muốn tìm cho mình sự thoải mái, sung sướng cho thân xác. Chúng ta vẫn tự hào là người Công giáo. Chúng ta vẫn biết vác thập giá hàng ngày theo Chúa. Chúng ta vẫn râm ran bài hát “Con đường Chúa đã đi qua”. Chúng ta biết những gì Thiên Chúa muốn nơi con người chúng ta. Đôi khi chúng ta còn tự hào vì mình luôn vác Thánh giá hằng ngày theo Chúa. Chính những lúc tự hào như thế, là những lúc chúng ta vác Thánh giá nhưng lại …đi thụt lùi.

Cũng nhiều lần trong cuộc sống, Đức Giêsu khiển trách chúng ta như đã khiển trách Phêrô ngày xưa. Phêrô biết lắng nghe, còn ngày nay, chúng ta vẫn phớt lờ, vẫn sống với niềm tự hào của chính mình và bước đi trong niềm tự hào kiêu căng đó.

Chúng ta vẫn sống, vẫn giữ đạo, hay nói cách khác là đang vác Thánh Giá hằng ngày theo Chúa. Nhưng coi chừng cây Thánh đã bị mất đi một phần. Bao nhiêu lần nó đã bị cắt mất đi vì những luồn lách của cuộc sống. Những lần thân xác được dung dưỡng để nó được thoải mái trong những cuộc vui không chính đáng. Những lần thân xác cảm thấy thỏa mản khi đạt được mục đích lợi nhuận mà bất cần đến sự chính đáng hay không chính đáng. Những lần chúng ta không chu toàn trách nhiệm của một người công dân trong xã hội, trách nhiệm của một người công giáo trong giáo xứ, trách nhiệm của mình trong gia đình, và với bao nhiêu người chung quanh. Đó là những lần chúng ta đã cắt bớt đi Thánh giá cuộc đời của mình, để nó được nhẹ nhàng hơn. Nhưng chính những lúc thất bại, bị người đời chỉ trích, những lúc đó nếu biết lắng nghe, thì đó là lúc Chúa khiển trách và bảo chúng ta. Những lúc đó Chúa cũng nói với chúng ta: “ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất ” Nếu chúng ta không biết lặng thinh khiêm nhường cúi đầu nhận tội như Phêrô, thì chúng ta cũng sẽ không có được phần thưởng như Phêrô.

Xin Chúa cho chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa, xin cho chúng ta biết chấp nhận cuộc sống để biết vác Thánh Giá hằng ngày theo Chúa cho đến cùng.