CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN C (Lc 14, 1. 7 – 14)

Năm 1979, Mẹ Têrêsa được trao giải Nobel Hòa Bình. Ban tổ chức chuẩn bị một bữa tiệc linh đình để vinh danh Mẹ. Nhưng Mẹ đã khiêm nhường từ chối và xin:

– “Xin hãy dùng số tiền ấy để phục vụ người nghèo. Tôi không cần tiệc mừng, nhưng những người nghèo ở Calcutta thì đang cần cơm ăn.”

Trong buổi lễ nhận giải, Mẹ không nói gì về thành tích của mình, nhưng chỉ lặp đi lặp lại:

– “Tất cả những gì tôi làm là giọt nước nhỏ trong đại dương. Nếu không có giọt nước đó, đại dương sẽ kém đi một giọt. Mọi việc tôi làm đều là để tôn vinh Chúa và phục vụ những người nghèo khổ nhất.”

Mẹ Têrêsa có thể được tung hô như một nhân vật vĩ đại, nhưng Mẹ chọn chỗ cuối trong bữa tiệc cuộc đời.  Sự vinh quang thế gian, Mẹ dâng về cho Thiên Chúa; còn phần mình, Mẹ chỉ thấy mình là tôi tớ nhỏ bé.  Chính sự khiêm hạ ấy làm cho cả thế giới tôn kính và ngưỡng mộ Mẹ hơn bất kỳ vị lãnh tụ nào khác.

Với bài Tin mừng hôm nay, chúng ta được Đức Giêsu răn dạy về bài học khiêm tốn qua câu chuyện bữa tiệc tại nhà một người biệt phái, khi Ngài nhìn thấy có nhiều khách mời tranh giành chỗ ngồi trên cỗ nhất.

Trong cuộc sống , ai ai cũng mong muốn được thành công, đạt được những kết quả tốt đẹp, được nhiều người trọng vọng, được giàu có, thế lực, đứng trên hoặc đứng trước người khác. Vì thế, mới nảy sinh những cuộc đấu tranh quyết liệt, giành những chỗ nhất trong mọi lãnh vực, từ gia đình cho đến xã hội.

Khi đưa ra tiêu chuẩn, ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên (câu 11 ), Đức Giêsu không nhằm chỉ dạy một cách xử thế khéo léo để được người khác ngợi khen. Ngài cũng không đưa ra một phương cách giả bộ tự hạ mình, để được người khác nâng lên. Nhưng Ngài chỉ dạy chúng ta hãy thành thật với chính mình, mình như thế nào, giá trị ra sao thì hãy chấp nhận như thế, không hơn không kém.

Thực ra, tự thâm tâm, con người luôn có một nỗi lo là sợ không được chỗ tốt, sợ bị thua thiệt giữa mọi người xung quanh. Nỗi lo sợ này làm cho mối tương quan giữa con người với nhau trở nên khó khăn. Vì không thể hay không muốn nhìn nhận thực sự về chính mình và trông đợi vào sự đánh giá của người khác : Tôi không đủ năng lực làm tiến sĩ nhưng tôi muốn mọi người trong cơ quan phải kính trọng tôi như là một thủ trưởng  vừa có tài, vừa có đức nên tôi đi mua bằng, mua học vị. Tôi chỉ là một nhân viên bình thường với đồng lương khiêm tốn, thế nhưng tôi muốn mọi người xung quanh phải kính phục tôi, nể nang tôi, nên tôi xài hàng tòan đồ hiệu, bao đãi bạn bè không tiếc tay để rồi những đêm về nhai gói mì tôm ngậm ngùi, thiếu dinh dưỡng.

Con người thích đánh bóng, tô vẽ, khoe khoang những gì mình không có hoặc giả đóng kịch, phóng đại một vài khả năng của mình để lòe thiên hạ. Đó là những biểu hiện của lòng kiêu căng, ngông cuồng mà không ai trong chúng ta lại không có. Chẳng qua chỉ ít hay nhiều mà thôi. Chẳng thế mà chúng ta thường bảo với nhau : “thằng đó nổ giăng miểng – nhỏ đó nhà nó ở kho đạn !…”. Biết nhìn nhận thấy nhược điểm đó để mà tránh, để mà hạn chế tự tô vẽ bản thân, để nhìn nhận đúng thực chất của mình là điều mà bài Tin mừng hôm nay muốn chúng ta thực hiện.

Vậy thế nào mới gọi là khiêm nhường ? Phải chăng khiêm tốn là tự cho mình kém cỏi, phủ nhận giá trị thực của mình hay giảm thiểu nó đi ? Chắc chắn không phải thế ! Đức khiêm nhường mang chiều kích sâu xa và tốt đẹp hơn nhiều. Khiêm nhường có nghĩa là bắt chước sống như Đức Giêsu : sống không cho mình mà cho kẻ khác. Khiêm nhường là dùng tài năng của mình – giống như Chúa – để phục vụ không phải cho bản thân và vinh quang riêng mình mà là cho Thiên Chúa và cho tha nhân.

Đức Giêsu chẳng những yêu thích sự khiêm nhường mà còn dạy chúng ta và làm gương chúng ta về sự khiêm tốn. Là một Thiên Chúa quyền năng, nhưng Ngài đã tự hạ làm kiếp phàm nhân. Là Thầy của tất cả, nhưng Ngài lại cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Chỗ của Ngài là chỗ nhất ở trên trời, mà Ngài lại chọn làm một con người nghèo khổ chót cùng của xã hội. Ngài làm như vậy cũng chỉ vì để chứng tỏ cho chúng ta thấy được tình yêu của Ngài với chúng ta là vô bờ bến.

Thật là hồng phúc của Thiên Chúa khi Ngài đã ban tặng cho Giáo Hội một người Mẹ khiêm tốn, giản dị  là Mẹ Têrêsa. Mẹ là hiện thân cho mẫu người khiêm nhường từ hành động đến ngôn ngữ và đời sống thường nhật. Đúng như lời Đức Giáo Hoàng Phanxicô  đã nói :  “Chúng ta phải khiêm nhường, nhưng với sự khiêm nhường thật sự, từ đầu đến ngón chân.”

 Xin hãy sống theo Chúa và theo gương Mẹ Têrêsa với yêu thương, khiêm nhường, hy sinh và phục vụ để xứng đáng là người môn đệ của Thầy Chí Thánh. AMEN