CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN (Ga 6 , 41 – 51)

Có một câu chuyện vui về tàu hỏa chạy bằng máy hơi nước. Những chiếc tàu hỏa chạy bằng hơi nước ra đời là sự tiến bộ vượt trên tưởng tượng của nhiều người. Chính vì thế có nhiều người không thể tin được. Có một ông giáo già nọ, nghe các sinh viên kể lại về chiếc tàu hỏa chạy mà không cần phải nhờ đến trâu, bò, hay ngựa kéo, nhưng nhờ động cơ máy mà nó hoạt động và chạy rất nhanh. Ông giáo già không tin. Các thanh niên tìm cách đưa ông đến một nhà ga để ông nhìn xem tận mắt. Khi đoàn tàu từ từ tiến đến và dừng lại, các thanh niên đến bên ông, với vẻ mặt tự đắc, vui mừng, định hỏi xem ông cụ tin chưa. Bổng nhiên từ toa chở hàng, người ta mở cửa và dẫn một đàn bò từ trên toa xuống. Ông giáo già nhìn thấy đàn bò, nở một nụ cười tự mãn và chỉ vào đám thanh niên, ông nói: “chúng bay đã bị mắc lừa, tàu này chạy bằng sức kéo của bò !!!”. Ông quay lưng bỏ đi không chịu nghe các thanh niên giải thích.

Ông giáo già quá tự mãn về sự hiểu biết của mình, và ông cụ đã đóng khung nó lại. Thế giới đối với cụ chỉ có những gì cụ hiểu biết, kinh qua. Ngoài những điều đó ra, tất cả đều không tồn tại. Nên cụ không thể nghe những gì người khác nói, cho dù đó là sự thật .

Cũng vậy trong bài Tin mừng hôm nay, những người Do Thái khó chịu với Đức Giêsu vì Ngài nói những điều không hợp với ý muốn của họ, ngoài những gì họ đã biết, nên họ không thể chấp nhận được. Họ chỉ nhìn thấy những thực tại trước mắt. Đức Giêsu lại mời gọi họ vượt xa hơn những gì họ đang tìm kiếm. Họ tìm những của ăn, những lợi lộc hiện tại của ngày hôm nay, còn Đức Giêsu lại mời gọi họ tìm của ăn cho sự sống đời đời, tìm hạnh phúc vĩnh cửu.

Họ không muốn chấp nhận. Họ chỉ nhìn thấy sự xuất thân tầm thường của một người mang tên Giêsu, hèn kém hơn họ, nên họ không thể nghe những gì mà Ngài kêu gọi họ. Họ cũng đã đóng khung sự hiểu biết của mình, nên họ không thể mở tai để nghe những lời tốt đẹp, lời sự thật và sự sống. Chính vì thế, họ đã tự đóng khung cuộc đời của mình lại, trói buộc trong sự hiểu biết nông cạn của mình, họ không thể tiến xa hơn để về với Thiên Chúa được.

Đã là con người, ai cũng có một chút tự hào về chính mình: tự hào về nghề nghiệp, tự hào về sự hiểu biết, tự hào về địa vị bản thân, tự hào về con người của mình. Nhưng nếu quá cố chấp mà chỉ sống trong sự tự hào đó, thì chúng ta chỉ làm trò cười cho bao nhiêu người chung quanh. Còn biết bao nhiêu điều chúng ta chưa biết, và cũng còn rất nhiều điều chúng ta không thể biết và không thể hiểu được.

Những người Do Thái ngày xưa không chấp nhận Đức Giêsu cũng vì họ quá tự hào, nên họ không tìm hiểu, không lắng nghe. Còn chúng ta ngày hôm nay thì sao ? Chúng ta đã biết và biết rất rõ những gì Đức Giêsu đã nói. Nhưng rồi, nhìn lại cuộc sống của mỗi người, chúng ta sẽ thấy mình là người chấp nhận hay từ chối ơn Chúa. Chúng ta theo Chúa, giữ đạo trong những lúc sung túc, đời sống được may mắn, công việc làm ăn thuận lợi. Còn trong những lúc cuộc sống gặp bất trắc, những lúc buồn chán thất vọng hay sa cơ thất thế, vận may không còn ưu đãi mình nữa. Khi đó Thiên Chúa có còn được một chỗ đứng nào trong tâm hồn chúng ta hay không ? Hay khi đó Thiên Chúa của chúng ta chỉ là một nỗi bực mình, là một nơi để chúng ta trút những gì tức giận. Nhìn lại xem, tại sao chúng ta làm thế ? Chúng ta đã bước theo vết chân của những người Do Thái khi xưa. Vì Thiên chúa của chúng ta không còn phục vụ cho lợi ích riêng tư của chúng ta nữa. Thiên Chúa không còn vâng nghe theo ý muốn của chúng ta nữa, Thiên Chúa đã ở ngoài cái khung mà chúng ta đã đóng cho Ngài. Nên chúng ta không thể chấp nhận. Như vậy chúng ta muốn Thiên Chúa phải phục vụ cho chúng ta hơn là phải biết lắng nghe và vâng theo những gì Ngài dạy bảo.

 “Tôi là Bánh hằng sống từ Trời xuống, ai ăn Bánh nầy sẽ được sống muôn đời.”(Câu 51)   Chúng ta luôn dốc sức tìm của ăn hiện tại, để rồi chúng ta chôn vùi cả cuộc đời mình trong đó, đến nỗi không còn nhìn thấy hay lắng nghe được những gì tốt đẹp hơn. Chúng ta đã quên Bánh Bởi Trời là lương thực cần thiết cho cuộc hành trình đưc tin của chúng ta, là cứu cánh của cuộc sống con người.

Xin hãy dùng của đời này như phương tiện Chúa ban để tiến tới sự sống vĩnh cửu, và cũng xin luôn nhớ rằng lương thực cho sự sống muôn đời chính là phép Thánh Thể.