CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN C (Lc 5,1-11)

Khi còn là sinh viên y khoa, mỗi ngày anh sinh viên Nguyễn Viết Chung phải đạp xích lô rong ruổi trên các con phố của Sài thành kiếm tiền ăn học. Một buổi sáng đẹp trời, anh đạp xích lô ra khỏi nhà và may mắn có một vị khách trung niên bắt xích lô đi. Sau khi chở vị khách đến nơi, thì cả buổi sáng hôm đó không có một khách nào bắt xích lô nữa. Anh sinh viên y buồn bã mong ngóng vớt vát một khách nào rồi về lên học đường. Lán thêm mà cũng chẳng có ai. Chán nản, anh cầm tờ báo mà vị khách hồi sáng bỏ lại trên xich lô. Anh say mê một bài báo viết về Cha Jean Cassaigne, người Pháp sang Việt Nam truyền giáo, ngài được phong làm Giám mục giám quản địa phận Sài Gòn dến năm 60 tuổi ngài xin về hưu sống ở trại cùi và phục vụ bệnh nhân cùi tại Di Linh. Ngẫm nghĩ về một ông tây bỏ quê hương xứ sở, gia đình đi phục vụ người cùi tại Việt Nam và anh thầm mong ước: học xong bác sỹ sẽ lên Trại Cùi Di Linh phục vụ anh em cùi. Giữ lời hứa với lòng, anh cầm cả quyết định phân về làm bác sỹ tại bệnh viện Bình Dân, một bệnh viện lớn tại Sài Gòn. Ban Giám đốc Trại cùi Di Linh họp và quyết định từ chối, không nhận  Bác sỹ trẻ này với ly do khá ngộ nghĩnh: Bác sỹ này giỏi và có việc làm ở bệnh viện có tiếng nên để bác sỹ ở Thành phố để phục vụ bà con.

Không bỏ qua ý định ban đầu, dù bận rộn với công việc của một trưởng khoa ở Bệnh viện Bình Dân, ấy thế mà, cứ mỗi chiều tan ca, anh lại chạy thẳng về trại Phong Bến sắn Binh Dương (Sông Bé) để chăm sóc bệnh nhân phong cùi. Anh kể, cái ngày anh chăm sóc bệnh nhân phong tại Bến Sắn khi một Sơ phụ trách tên là Dì Hai nằm hấp hối thì anh ghé thăm. Anh cứ cố gắng cấp cứu cho Sơ, dù biết không thể. Sơ nói với anh: Bác sỹ cứ đi còn nhiều người đang đợi. Khi anh vừa xách túi nghề y đứng lên thì Sơ cũng từ giã cõi trần.

Cả ngày đó, cứ lảng vảng trong đầu anh câu “còn những người khác đang đợi” là ai? Và anh quyết định đi tu. Rất ngây thơ, anh khăng khăng anh đi tu trước khi theo đạo. Thật là con người đơn sơ, chất phát. Đúng là anh quyết định đi tu trước khi được các cha Dòng Tên dạy giáo lý tân tòng. Anh gia nhập đệ tử làm tu sĩ Tu Hội Truyền giáo thánh Vinh Sơn và rồi làm Linh mục. Sau này anh đã dành cả cuộc đời Linh mục để phục vụ cho những người nghèo, những người bệnh tật, đói khổ… anh đã qua đời, nhưng vẫn để lại cho hậu thế một tấm gương sáng của một vị tông đồ theo Chúa đến cùng.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay xuyên suốt qua 3 bài đọc cho chúng ta một ý tưởng duy nhất : ƠN GỌI . Với bài đọc 1 là ơn gọi của ngôn sứ Isaia, bài đọc 2 là ơn gọi của Thánh Phaolô và bài Tin mừng là ơn gọi của các môn đệ đầu tiên.

 

Thiên Chúa luôn mời gọi mỗi người chúng ta, thế nhưng chúng ta thường xem lời mời gọi này chỉ dành cho các tu sĩ, giáo sĩ, như thế là chưa đúng. Bởi vì tất cả mọi Kitô hữu sau khi chịu phép Thánh tẩy đều được mời gọi trở nên Thánh.

 

Một câu hỏi được đặt ra : Chúa mời gọi tôi khi nào ? Tôi làm cách nào để nghe được lời mời gọi ấy ? Mỗi người chúng ta cũng được Chúa gọi. Lần thứ nhất trong Bí tích Rửa Tội, Chúa mời gọi chúng ta trở nên con cái trong thân thể Ngài là Giáo Hội, cho chúng ta hưởng được nhiều ân huệ đặc biệt qua các Bí tích để giúp chúng ta biến đổi nên xứng đáng là con Chúa. Lần thứ hai Chúa gọi chúng ta, đó là thời gian sống đạo, Chúa tỏ ý Ngài ra trong các bài đọc, bài giảng trong Thánh lễ, trong lương tâm và hoàn cảnh sống mỗi người. Mỗi ngày, mỗi Chúa nhật, Chúa mời gọi chúng ta thi hành Lời Chúa trong Tin mừng và kêu mời chúng ta gắn bó cuộc sống mình với Chúa trong Bí tích Thánh Thể. Chúng ta tuy không đi theo Chúa như các Tông Ðồ trên các nẻo đường làng quê Israel xưa, nhưng chúng ta cũng nghe Lời Chúa như các ngài và cần đem ra thực hành như các ngài. Và lần thứ ba, Chúa gọi chúng ta là lúc chúng ta hấp hối trên giường bệnh, Chúa mời gọi chúng ta đừng tiếc nuối những gì của trần gian: tiền bạc, danh lợi, gia đình và cả mạng sống để theo Chúa cách trọn vẹn và Chúa sẽ ban lại cho chúng ta sau này, một thân xác được biến đổi, được hạnh phúc cả hồn và xác bên Chúa muôn đời.

Thế nhưng, ba lần Chúa gọi chúng ta trong hành trình theo Chúa, chúng ta đã đáp lại tiếng Ngài như thế nào? Chúng ta có vui mừng vì được Chúa nhận làm con, mà Chúa là vua, chúng ta sẽ là hoàng tử, công chúa trong triều đình Thiên quốc ? Nếu như chúng ta nhận ra được quyền lợi và địa vị cao sang đó, nhận ra mình được Chúa ưu ái như vậy thì chúng ta hãy vui sướng cao rao Tin Mừng đó cho mọi người xung quanh như tiên tri Isaia trong bài đọc I: khi nhận được cục than hồng từ tay Thiên thần đặt trên lưỡi ông thì ông được tẩy sạch bợn nhơ thế tục, trở nên sốt nóng lửa yêu mến Chúa, hăng hái xung phong loan báo Lời Chúa cho đồng bào mình.

Chúng ta hôm nay không chỉ nhận cục than cháy đỏ mà nhận chính Mình Máu Thánh Đức Giêsu là Thiên Chúa mỗi khi Rước lễ. Lúc đó, chính Đức Giêsu ngự vào lòng chúng ta, tẩy sạch những vết nhơ tội lỗi còn trong con người chúng ta. Ngài cho chúng ta được kết hợp nên một với Ngài, để chúng ta vui một niềm vui với Ngài, ưu tư một niềm ưu tư của Ngài, để chúng ta biết cao rao danh Chúa bằng hành động như thánh Phaolô đã nói trong bài đọc II. Trước kia, khi Phaolô chưa biết đạo thì ông bắt bớ Hội Thánh, nhưng khi theo đạo rồi thì ông nhiệt thành, bất kể khó khăn bắt bớ, ông rao giảng, tranh luận, biện bác, chấp nhận vất vả không kém gì 12 Tông đồ kia. Ngài làm với hết khả năng Chúa ban cho để muôn dân nhận biết Đức Giêsu mà được ơn cứu độ chứ không bị lầm lạc như Ngài trước khi theo đạo.

Ngày nay, người Kitô hữu chúng ta đã học biết rõ ràng về kinh nghiệm ơn gọi và sống đạo của các Thánh, chúng ta hãy đem ra thực hành chứ đừng nghe suông rồi bỏ. Vì Đức Giêsu nói: “ Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : ‘Lạy Chúa, Lạy Chúa’ là được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ những ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên Trời, mới được vào mà thôi “ (Mt 7,21 ).