CHÚA NHẬT V MÙA CHAY C (Ga 8,1-11)

Ai trong chúng ta cũng biết đến nhạc sĩ Phạm Duy, ông là một cây cổ thụ trong làng âm nhạc Việt Nam với rất nhiều sáng tác đi vào lòng người. Ông là một người không theo đạo Công giáo, thế nhưng sau khi đọc Kinh Thánh, ông cũng suy gẫm và cho sáng tác ra một bài hát dựa vào những sự kiện trong Kinh Thánh, bài hát có nhan đề là Chúa Hòa Bình, được sáng tác năm 1972. Trong bài hát này có một đoạn như sau :

 

“Đã chót mang tội gốc
Gái hư thân não nùng
Khóc giữa nơi quần chúng
Nằm cho viên đá quăng
Hỡi những ai ở đó !
Sẽ đóng vai phán toà
Nếu (tự) thấy không tội lỗi
Thì quăng viên đá coi.
Lạy Chúa ! Lạy Chúa tôi !
Thương xót cho giống người
Lạy Chúa ! Lạy Chúa tôi !
Không xét người ! Xét tôi !”

 

Bài hát này cho gợi lại chúng ta bài Tin mừng ngày Chúa nhật 5 mùa chay hôm nay với chủ đề “Người phụ nữ ngoại tình”.

Hôm nay Giáo hội chọn đoạn Tin mừng theo Thánh Gioan thật hay và ý nghĩa để cho chúng ta suy niệm. Người ta thường nói: “chuyện người thì sáng còn chuyện mình thì quáng”. Ðúng vậy, các kinh sư trong xã hội Do Thái sau khi đã bắt quả tang được một người phụ nữ phạm tội ngoại tình thì nhanh chóng dẫn tới Đức Giêsu. Mục đích của họ là vừa muốn cho chị này phải chết theo luật Môsê. Hơn nữa, họ lại còn muốn hại cả Đức Giêsu. Bởi vì nếu Chúa nói tha cho chị thì lỗi luật Môsê, còn nếu lên án chị ta thì những lời rao giảng về tình thương và sự tha thứ của Chúa là con số không !. Do đó, họ đã dẫn chị này đến với Ngài và hỏi: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” (câu 4 – 5 ).

Họ đang dùng kế “một mũi tên bắn trúng hai con nhạn” . Nhưng họ đã lầm, câu trả lời của Đức Giêsu đã làm cho họ từ nguyên cáo trở thành bị cáo: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” (câu 7 ) “Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Ðức Giê-su, và người phụ nữ thì đứng ở giữa.” (câu 9 ).

Không biết họ đã bỏ đi đâu nhưng có lẽ vì họ không đủ can đảm để lấy hòn đá ném chị phụ nữ ấy, nên việc lủi đi là cách ứng xử hay nhất “chân mình thì lấm bê bê, mà còn lấy đuốc mà rê chân người”. Câu nói của Đức Giêsu đã làm cho họ giật mình nhìn lại chính mình, nhìn  lại sự tội lỗi của chính họ.

“Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (câu 11 ). Ðây mới là câu mấu chốt của đoạn Tin mừng hôm nay. Với câu nói này, Đức Giêsu đã mở ra cho người phụ nữ này một chân trời mới. Người tạo cơ hội cho chị làm lại cuộc đời.

Viết đến đây tôi lại nhớ đến một câu chuyện cũng khá hay :

Ngày xưa, có một người đàn ông bị bắt vì tội trộm cắp, và bị giải ra trước mặt nhà vua, ngay tức khắc, nhà vua liền ra lệnh treo cổ người đó. Tuy nhiên, khi bị áp tải đến giá treo cổ, người đàn ông đó đã nói với viên cai ngục rằng anh ta biết một điều bí mật, do cha của anh ta chỉ dạy. Anh tuyên bố rằng khi sử dụng bí quyết này, thì anh có thể trồng một hạt giống của cây lựu, và làm cho nó mọc lên, trổ sinh hoa quả chỉ trong một đêm. Anh ta nói rằng thật đáng tiếc, nếu bí quyết này bị chôn vùi đi theo cái chết của anh ta, và sẵn lòng bộc lộ bí quyết này cho nhà vua.

Viên cai ngục quá bị gây ấn tượng, đến nỗi ông ta lưỡng lự việc thi hành án, và giải tù nhân trở lại ra trước mặt vua. Tại đó, người ăn trộm đào một cái lỗ trong lòng đất, lấy hạt giống cây lựu ra và nói: Thưa bệ hạ, hạt giống này phải được trồng từ bàn tay của một người nào chưa bao giờ lấy cắp bất cứ thứ gì không thuộc về người đó. Vì là một tên trộm, nên tôi không thể trồng nó được. Thế rồi anh ta quay sang một trong những viên quan của nhà vua và nói: Ngài có thể trồng hạt giống này được chứ ạ ?

Nhưng vị quan này từ chối, nói rằng: Khi còn trẻ, tôi đã giữ một vài thứ không phải là của tôi. Sau đó, người ăn trộm quay sang người canh giữ kho tàng của nhà vua và nói: Vậy ngài có thể trồng hạt giống này chứ ? Nhưng người canh giữ kho tàng cũng từ chối. Từ nhiều năm nay, tôi đã giữ nhiều tiền bạc không phải của tôi. 

Và cứ thế, cuối cùng chỉ còn lại một mình nhà vua. Quay sang nhà vua, người ăn trộm nói: Có lẽ bệ hạ sẽ vui lòng trồng hạt giống này. Nhưng nhà vua nói “Ta xấu hổ mà phải nói rằng, có một lần ta đã lấy một chiếc đồng hồ của cha ta”.

Sau đó, người ăn trộm nói: Tất cả các ngài đều vĩ đại và có quyền lực, và không còn gì để mong muốn nữa. Tuy nhiên, không một ai trong các ngài có thể trồng được hạt giống này, trong khi tôi đã ăn cắp một thứ nhỏ nhoi, chỉ vì tôi đang chết đói thế mà tôi lại bị kết án treo cổ.

Nhà vua tha thứ cho anh ta. Câu chuyện này sẽ có kết thúc khác hẳn, nếu nhà vua không được chuẩn bị để lắng nghe. Thay vào đó, nhờ sự kiên nhẫn của nhà vua, và nhờ óc tưởng tượng của người đàn ông đã bị kết án, mà không ai phải chết, và tất cả đều học được một bài học bổ ích.

Là con người không ai không có lầm lỗi. Trong những ngày mùa Chay này chắn hẳn không nhiều thì ít chúng ta cũng cảm thấy mình con nhiều điều cần phải sửa đổi. Hãy tin tưởng vào tình thương của Thiên Chúa để cố gắng làm lại cuộc đời mỗi ngày cho tốt hơn.

Lạy Chúa ! Lạy Chúa tôi !
Thương xót cho giống người
Lạy Chúa ! Lạy Chúa tôi !
Không xét người ! Xét tôi !”