CHÚA NHẬT LỄ LÁ – Năm B (Mc 14,1-15,47)

Phụng vụ của ngày Chúa nhật lễ Lá với ngày thứ sáu tuần thánh có những điểm tương đồng giống nhau : chúng ta thấy các Linh mục mặc phẩm phục đỏ, rồi bài Tin mừng là bài thương khó của Đức Giêsu với đỉnh cao là cái chết trên Thánh Giá của Ngài. Thánh Giá trở thành đề tài chính trong phụng vụ Lời Chúa hôm nay. Vậy chúng ta hãy dành ít phút để suy niệm về Thánh Giá quý vị nhé !

 

Chuyện xưa kể rằng         có một vị vua đã già muốn truyền ngôi cho con. Vua mới thử hoàng tử bằng cách cho hoàng tử được lựa chọn 2 vật ở trên bàn : một thanh kiếm và một triều thiên. Vua hỏi : Con chọn cái nào ? Chần chừ một lúc, hoàng tử chọn lấy thanh kiếm. Vua cha hỏi :Sao con lại chọn thanh kiếm ? Hoàng tử  trả lời : Nhờ thanh kiếm này, con sẽ có được triều thiên kia và giữ nó. Còn nếu con chọn triều thiên thì một ngày nào đó con sẽ không giữ được triều thiên nếu không có thanh kiếm.

 

Câu chuyện cho chúng ta một bài học : muốn đến bến vinh quang phải trải qua đau khổ, chịu khó. Nhưng với cái nhìn Kitô giáo, Giáo Hội mời gọi chúng ta đi xa hơn khi đọc lại bài thương khó của Đức Giêsu, bài ca của Thánh Giá; để nghiệm ra một bài học mà Chúa đã dạy mỗi người chúng ta : “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10,38). Vị hoàng tử nọ đã chọn cây kiếm để có được triều thiên vương quyền, thì chúng ta cũng phải biết chọn lấy Thánh Giá để có được triều thiên nước Trời.

 

Chúng ta đã biết, cây thập giá đối với người ngoại, đối với những người không có đức tin thì đó là cả một dụng cụ tử hình, một vật dùng để thóa mạ tội nhân tử hình. Nhưng đối với chúng ta, với con mắt đức tin, chúng ta thấy nơi thập giá Đức Kitô điều gì : cây thập giá có hình chữ T, còn người treo trên thập giá có hình chữ Y. Chữ T và chữ Y xin đọc là TÌNH YÊU. Vâng, một chứng từ tình yêu cao cả mà Thiên Chúa đã muốn biểu lộ cho con người.

 

Trong đời sống hằng ngày, người nào cũng muốn cho mình là khôn, ai cũng muốn cho mình là thầy của thiên hạ, mình là cái túi khôn muôn đời, nhưng thử hỏi có mấy người khôn thật,  có mấy người có con mắt tinh đời để nhìn sự vật cho đúng ?  Người ta hay đánh giá sự vật theo cái vỏ bên ngoài mà quên cái bản chất của nó nhiều khi “xù xì da cóc trong bọc trứng gà” bởi vì nó “xanh vỏ đỏ lòng” ai ngờ được.  Chỉ có những người chuyên môn và có con mắt tinh đời mới nhìn đúng sự vật.

 

Đời chiến quốc bên Tàu, có người nước Sở tên Biện Hoà tìm được ở núi Kim sơn một viên ngọc qúi đem dâng vua Lệ Vương, vua trao cho thợ xem thử, thợ bảo là đá. Biện Hoà bị khép tội khi quân và bị chặt một chân. Đời vua sau là Bảo Vương, Hoà cũng đem dâng như trước và lại bị chặt thêm chân nữa. Tới đời Sở Văn Vương, Hòa định đem dâng, ngặt vì cụt hai chân không đi được. Hòa ngồi khóc ba ngày, có người hỏi, Hòa đáp :”Không phải tôi muốn dâng công mà chỉ vì không có kẻ nhìn ra ngọc qúi “. Sở văn Vương nghe được liền sai người đập đá ra, quả thấy ngọc ở trong. Từ đó đặt là ngọc Biện Hòa.

 

Biện Hòa là người có con mắt tinh anh, biết nhìn ra giá trị của viên đá, bề ngoài xem ra chỉ là hòn đá, nhưng bên trong thực sự đã có sẵn viên ngọc. Biện Hòa bị chặt hai chân chỉ vì không có ai nhìn ra được viên ngọc ở trong thôi.  Ở đời thiếu gì những cảnh tượng như thế xẩy ra chung quanh chúng ta.

 

Trong đời sống thiêng liêng, số người như thế lại càng nhiều. Nếu người ta chỉ nhìn mọi vật theo chiều hướng vật chất thì làm sao người ta có thể tìm ra được cái ý nghĩa thiêng liêng cao qúi tàng ẩn trong đó. Nếu người ta chỉ nhìn thấy cây thập giá với con mắt vật chất thì cây thập giá ấy chẳng có nghĩa lý gì,  mà còn làm trò cười cho thiên hạ. Và những ai yêu mến cây thập giá thì đúng là những người điên khùng, nông nổi, mê tín.  Nhưng với con mắt đức tin, người ta mới tìm ra sự khôn ngoan vô cùng đã chứa sẵn trong cây thập giá đó, giống như Biện Hòa đã tìm ra ngọc qúi trong viên đá tầm thường kia.

 

Xin mượn lời Thánh Phaolô để kết thúc bài suy niệm : “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta ! Nhờ thập giá Người, thế gian đã bị đóng đinh vào thập giá đối với tôi, và tôi đối với thế gian”( Gl 6, 14 ).