Tháng 07 năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ được thành lập ở Paris lấy tên là FISE (Féderation International Syndicale des Enseignants – Liên hiệp quốc tế các Công đoàn Giáo dục). Năm 1949, tại Hội nghị quốc tế Vacsava (Thủ đô của Ba Lan) tổ chức FISE xây dựng một bản “Hiến chương các nhà giáo” gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến; xây dựng nền giáo dục tiến bộ; bảo vệ những quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng của nghề dạy học và nhà giáo
Từ ngày 26 đến 30/8/1957, tại Thủ đô Vacsava, Hội nghị FISE có 57 nước tham dự, trong đó có cả Công đoàn Giáo dục Việt Nam, đã quyết định lấy ngày 20 tháng 11 làm ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo.
Hôm nay, với bài Tin mừng này, chúng ta cùng chiêm ngắm một bản hiến chương cao trọng hơn, quý giá hớn bản hiến chương nhà giáo: Bản hiến chương Nước Trời.
Với bản hiến chương nhà giáo, người ta viết ra để cải cách giáo dục, để bảo vệ quyền lợi cho người cầm phấn thì với bản hiến chương Nước Trời được chính Thiên Chúa phán truyền để bảo vệ quyền làm công dân Nước Trời của con người. Những ai bước theo 8 mối phúc tức là bước theo con đường dẫn lên Trời, tránh được những cạm bẫy của ba thù đang giăng bẫy rình rập linh hồn từng người chúng ta.
Phúc thứ nhất : tâm hồn nghèo khó.
Đức Giêsu cho chúng ta bài học về chuyện đừng bám víu vào của cải trần gian, nhưng hãy tích trữ của cải thiêng liêng là thứ không hư nát. Vì của cải, tiền bạc trần gian không có giá trị gì khi bước vào cuộc sống bên kia thế giới.
Phúc thứ hai : sự hiền lành.
Sự hiền lành được đề cập ở đây không phải là sự nhu nhược, yếu đuối nhưng là sự hiền lành của Đức Kitô khi Người dạy : “anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29). Sự hiền hậu ấy mang nét của lòng nhân hậu và tốt lành.
Phúc thứ ba : người sầu khổ
Đau khổ là án phạt của con người khi tổ tông chúng ta xúc phạm đến Thiên Chúa, cho nên không ai trong chúng ta thóat khỏi sự khổ đau. Đức Kitô đến và chỉ cho chúng ta một con đường về Trời đó chính là vác thập giá. Phúc cho những con người bị biến nỗi đau khổ thành hoa hồng dâng cho Chúa thay vì ta thán, kêu ca, buồn rầu, tự vẫn…
Phúc thứ bốn : nên người công chính
Người công chính trong Kinh Thánh là một người chăm chú thi hành Thánh ý của Thiên Chúa, là một người đạo đức chỉ có một ước muốn là nên hòan thiện, nên trọn lành. Chúng ta ngưỡng mộ ngắm nhìn và bắt chước một mẫu gương rất quen thuộc với chúng ta : Thánh Giuse.
Phúc thứ năm : xót thương người
Kinh thánh Cựu ước cho chúng ta lời ca tụng Đức Giavê là “Đấng giàu lòng thương xót” (xin xem Xh 34,6 – Đnl 4,31 – Tv 77,38 ). Chính vì thế, để nên trọn lành giống Thiên Chúa, chúng ta cũng phải mặc lấy tâm tình thương xót những người chung quanh chúng ta như Chúa đã xót thương chúng ta. Trong thơ thứ nhất của mình, thánh Gioan viết : “Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu, mà chẳng động lòng thương, thì làm sao tình yêu Thiên Chúa ở lại trong người ấy được ?” (1Ga 3,17 ). Vâng, chính đây là điều kiện để vào nước Trời trong ngày cánh chung, khi Đức Kitô ngự đến tách biệt dê và chiên (xin xem Mt 25, 31-46 ).
Phúc thứ sáu : tâm hồn trong sạch
Các sách thánh vịnh cho chúng ta nhiều ý tưởng về sự trong sạch : thánh vịnh 23,4 nói đến con người có tay sạch lòng thanh; thánh vịnh 72,1 thì cho biết Thiên Chúa tỏ lòng nhân hậu với những kẻ có lòng trong sạch; thánh vịnh 50,12 thì người tín hữu xin Chúa tạo cho mình tấm lòng trong sạch. Thiên Đàng là nơi đến của những người có tâm hồn trong sạch, không tỳ ố, chính vì thế, khi nhắm mắt lìa đời những tín hữu chưa được trong sạch tinh tuyền đều phải được thanh luyện trong lửa luyện ngục để qua đó linh hồn được trong sạch, đẹp đẽ xứng đáng bước vào Nước Trời.
Phúc thứ bảy : xây dựng hòa bình
“Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5, 23-24 ). Lời Chúa dạy này chúng ta đã thực hiện được chưa ? Gia đình này, xã hội này, thế giới này sẽ có hòa bình nếu chúng ta biết thực hiện được Lời dạy này của Chúa.
Phúc thứ tám : bị bách hại vì sống công chính
Lý ra, người sống công chính phải là người được yêu mến, kính chuộng; thế nhưng, trần thế lại bách hại, phạt vạ, bắt bớ những con người này. Ngày nay, không còn cấm đạo, bắt đạo như thời cha ông chúng ta, nhưng cách bách hại người công chính ngày nay nó thâm hiểm và sâu độc hơn nhiều. Chúng ta có những chứng nhân cụ thể như Đức Hồng Y Thuận, Đức Cha Kiệt….là tấm gương cho chúng ta sống công chính trong xã hội hôm nay.
Ước mong mỗi người chúng ta thấm nhuần và đem hiến chương Nước Trời này vào đời sống chung ta, mỗi ngày một ít, mỗi ngày một chút vừa đủ khả năng của mỗi người chúng ta. AMEN

















