CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG A (Mt  1, 18 – 24)

   Chúng ta đã đi được hết 4 Chúa nhật mùa Vọng. Các bài Tin Mừng mùa vọng A rất nhiều ý nghĩa, thế nhưng, nếu chúng ta chú ý một chút về tổng quan chúng ta sẽ thấy mỗi Chúa Nhật, Tin Mừng nhắc đến một nhân vật : Chúa nhật I là ông Nô-ê và cảnh lụt hồng thủy – Chúa nhật II là ông Gioan Tiền hô với hoang địa. –  Chúa nhật III là Đức Giêsu với các phép lạ chữa lành.  – Còn Chúa nhật IV là Thánh Giuse với vị thiên sứ báo mộng.

Với Chúa nhật trước chúng ta đặt câu hỏi “Giêsu là ai ?”. Thì hôm nay chúng ta cũng có thể đặt câu hỏi “Giuse là ai ?”.

     Nếu chúng ta đặt câu hỏi này thì có lẽ nhiều người không trả lời thấu đáo về Ngài. Bởi vì  có rất ít thông tin về Thánh Giuse, ngoại trừ việc thánh Giuse là cha nuôi của Đức Giêsu, hoặc một vài đọan trong Tin mừng về Ngài như bài Phúc âm hôm nay.

     Chúng ta hãy trở về với Kinh Thánh để xem các tác giả Tin Mừng viết gì về thánh Giuse. Đọc xong bài Tin Mừng này chúng ta thấy gì ? Trước tiên chúng ta thấy thái độ của  thánh Giuse : Ngài cũng có do dự đấy chứ, nhưng sứ thần của Chúa đã đến sắp xếp mọi việc và đâu lại vào đấy, đúng với “chương trình mầu nhiệm của Thiên Chúa”.

     Cô Maria lúc ấy là một cô gái vào khoảng 15, 17, thế thì chàng hôn phu Giuse lúc ấy có lẽ là một chàng trai đầy sức sống ở lứa tuổi đôi mươi. Chàng Giuse và nàng Maria đã có đính hôn. Và Giuse đã thật hạnh phúc và bình an khi chắc rằng người vợ tương lai của mình là một thiếu nữ nết na, đạo hạnh, một người như thế thì không thể có gì bất trắc xảy ra khiến cho cuộc sống gia đình tương lai của họ có thể bị đe dọa…

     Thế mà, đùng một cái, người hôn thê thánh thiện của Giuse lại đã mang thai ! Chàng có giàu óc tưởng tượng đến đâu cũng không tài nào tưởng tượng được một tiếng sét giữa trưa hè chói chang như thế.

     Sự thể hiển nhiên là như vậy. Tuy nhiên, tự thâm sâu, tình yêu của Giuse vẫn trổi vượt. Chàng không hề quay lại bản thân mình để cảm thấy bị lừa dối xúc phạm, nhưng chỉ hướng về người yêu để tiếp tục tin rằng vị hôn thê của mình vẫn thật sự trong sạch vẹn tuyền. Chàng không hề tra hỏi cô Maria một lời nào, chàng chỉ im lặng ôm lấy nỗi đau, và âm thầm trả Maria về với bí mật của nàng. Chúng ta sẽ bảo rằng tình yêu đó đã được thưởng, bởi sau đó, sứ thần của Chúa đã đến trình bày mọi sự.

     Kinh Thánh ghi rõ: “Sứ thần Chúa hiện đến báo mộng…” Chúng ta thử sống trong hoàn cảnh của Giu-se lúc ấy mà xem: chúng ta có một người hôn thê, người hôn thê ấy có mang, rồi chúng ta nằm mộng thấy Thiên thần đến bảo rằng vị hôn thê của mình chưa bao giờ liên hệ với một thanh niên nào, và bào thai trong lòng cô là do phép lạ của Thiên Chúa. Khi thức giấc, chúng ta có tin không? Có lẽ câu trả lời là không! Thế mà Giuse đã làm gì nào? “Khi tỉnh giấc, ông Giuse làm như sứ thần Chúa dạy và đón Maria về nhà.” Đơn giản chỉ có thế. Đơn giản đến độ vô lý!

Vâng, thế đấy, sự vâng phục thánh ý Thiên Chúa của Giuse thật chóng vánh, quyết liệt và dứt khoát đến độ vô lý. Giuse chỉ cần một dấu hiệu cỏn con là đã đọc được thánh ý Thiên Chúa và thực thi ngay lập tức. Và đó là lý do mà ông được gọi là “Người Công Chính”.

Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có tự coi mình là công chính chăng? Chúng ta có sẵn sàng đón nhận thánh ý Thiên Chúa qua một dấu hiệu thật nhỏ bé và rồi tuân theo mà không bàn cãi chăng? Hay chúng ta chờ đợi những phép lạ nhãn tiền, và sau đó là lý luận, mặc cả trước khi hành động? “Người Công Chính” Giuse hình như là một người suốt cả cuộc đời luôn luôn thức tỉnh trước thánh ý Thiên Chúa, thức tỉnh ngay cả trong giấc ngủ. Bằng chứng ? Đó là: cứ mỗi lần Thiên Chúa tỏ ý là mỗi lần ông lại nằm mộng. Ngoài lần nằm mộng ở Nadarét thì ít nhất còn ba lần khác:

Ở Bê-lem: “Sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giuse rằng: “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hêrôđê sắp tìm giết Hài Nhi đấy !” Ông Giu-se liền chỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Aicập.” ( Mt 2, 13 – 14 ).

Ở Ai cập: “Sứ thần Chúa lại hiện ra với ông Giuse bên Ai cập, báo mộng cho ông rằng: “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người về đất Ít-ra-en, vì những kẻ tìm giết Hài Nhi đã chết rồi. ”Ông liền chỗi dậy đưa Hài Nhi và mẹ Người về đất Ít-ra-en.” ( Mt 2, 19 – 21 ).

Ở Giu-đê: “Vì nghe biết Ác-khê-lao đã kế vị vua cha là Hê-rô-đê, cai trị miền Giu-đê, nên ông Giuse sợ, không dám về đó. Rồi sau khi được báo mộng, ông lui về miền Ga-li-lê, và đến ở tại một thành kia gọi là Nadarét.” ( Mt 2, 22 – 23 ).

Sở dĩ Giuse xác tín rằng các giấc mộng của mình đúng là thánh ý Thiên Chúa, vì cứ mỗi lần ông nằm mộng là mỗi lần phải quyết định ngược hẳn với ý định riêng của mình. Khi ông dự định âm thầm rời bỏ cô Maria thì Thiên Chúa lại bảo ông ở lại với người hôn thê của mình. Ngược lại, khi 3 nhà chiêm tinh đến xác nhận vương quyền của Hài Nhi, và hẳn là người cha nuôi nghĩ rằng mình sẽ được thoải mái ở lại Bê-lem cho đến khi con mạnh và mẹ khỏe, thì chính lúc đó, Thiên Chúa bảo ông chỗi dậy đi ngay giữa đêm khuya, không hành trang, không tiền bạc, cũng chẳng phải là về quê hương mình mà là sang Ai cập để sống kiếp lưu đày.

     Giuse đã nghĩ gì khi trước mặt là đường dài vạn dặm mà vợ yếu con sơ? Giuse đã nghĩ gì khi ở xứ lạ quê người, tương lai cũng tối đen như trời khuya hôm ấy? Kinh Thánh nói rất gọn: “Ông Giuse liền chỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Aicập.” Cũng lại thật đơn giản. Đơn giản đến độ vô lý!

Khi đã tạm yên thân ở Ai-cập sau những ngày đầu khó khăn, Giuse hẳn đã sắp xếp ổn định cuộc sống gia đình, thì một lần nữa, Thiên Chúa lại bảo ông phải bỏ tất cả mà ra đi. Ông đã nghĩ thế nào khi nhìn lại những gì đã vun quén xây dựng được từ hai bàn tay trắng? Ông đã nghĩ gì khi nhìn lại cái nơi chốn quê hương đã muốn hại con mình, mà bây giờ ông lại phải trở về, rồi không biết sẽ ở đâu?

Nhưng Giuse vẫn là Giuse. ”Ông liền chỗi dậy đưa Hài Nhi và mẹ Người về đất Ít-ra-en.” Cũng lại đơn giản đến độ vô lý!

     Tất cả những truân chuyên mà Giuse gánh chịu, rốt cuộc để làm gì? Phải chăng vì lợi ích cho bản thân mình? Tuyệt nhiên là không! Tất cả là để bảo vệ Hài Nhi, một Hài Nhi mà bài Tin mừng hôm nay cho biết Thiên sứ đã bảo rằng đó sẽ là Đấng Cứu Tinh cho dân tộc. Giuse không bao giờ đặt lại vấn đề. Không bao giờ ông lại cho rằng Hài Nhi đã gây cho ông quá nhiều rắc rối. Trong mọi tính toán dự liệu hằng ngày, ông chỉ một mực canh giữ Hài Nhi.

      Với hình ảnh Thánh Giuse trong Chúa nhật  4 mùa Vọng cho chúng ta một tấm gương để noi theo : Đó là một tấm gương của một con người luôn thao thức lắng nghe tiếng Thiên Chúa, và khi nghe được rồi thì đáp lại không chần chừ, dù cho phải trả giá. Đó cũng là  tấm gương của một con người luôn luôn làm đủ mọi cách gìn giữ Đức Giêsu bên mình. Và nếu chẳng may lạc nhau thì đi tìm không ngưng nghỉ cho đến khi gặp lại mới thôi. Và đó cũng là tấm gương của một con người “công chính” chỉ làm có một điều duy nhất là trình bày Chúa cho mọi người, rồi âm thầm xóa mình đi khi Chúa bắt đầu lên tiếng.

 

            Xin Thánh Giuse cầu cùng Chúa cho chúng con luôn mãi.