CHÚA NHẬT II THƯỜNG NIÊN B (Ga 1,35-42)

Chuyện kể rằng có một người thiếu nữ Do Thái bị giam trong một trại tập trung Ðức Quốc Xã trong thời đệ nhị thế chiến. Sau nhiều tháng bị lạm dụng và đói khát, người thiếu nữ ấy chợt nhận thức được rằng, chỉ còn cách duy nhất để tồn tại đó là trốn thoát khỏi trại bằng mọi giá.

Ðêm đào thoát, cô đã qua được những chặng đầu rất thành công. Chặng gay go cuối cùng là phải leo qua hàng rào kẽm gai, nhưng cô chỉ còn cách hàng rào kẽm gai vài bước thì người lính trực đã phát giác ra cô. Anh chĩa súng vào người cô để cô dừng lại. Máu me đã chảy lai láng từ đầu gối cô, cô khóc sướt mướt khi biết rằng cô không còn chút hy vọng nào để trốn thoát. Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, cô nghe người lính Ðức Quốc xã gọi tên cô:  Eli, có phải cô không?

Không thể tưởng tượng được, cô nhìn thẳng vào mặt người lính, nhận ra anh là Rodge, người bạn học rất thân của cô. Họ đã chia sẻ cho nhau biết bao nhiêu ước mơ và khát vọng. Nhưng giờ đây vì chiến tranh, hai người đang ở hai chiến tuyến đối nghịch nhau. Cô nài nỉ người lính Ðức Quốc Xã:  Rodge ơi, anh giết tôi đi, tôi không còn một lý do nào để sống nữa, tôi đã mất tất cả hy vọng rồi.

Nhưng anh ta nói với cô: Eli ơi, đừng nói thế, bao lâu mình biết mình đang sống cho ai thì đó là lý do để sống còn. Tôi sẽ giúp cô trốn thoát, tôi sẽ canh chừng cho đến khi cô leo qua hàng rào kẽm gai, nhưng cô có chịu hứa với tôi một điều không ?

Người thiếu nữ nghi ngờ, nhưng nhìn thẳng vào mắt người thanh niên, cô hiểu rằng anh rất thành thực.

Anh nói với cô: Xin cô hứa với tôi là khi cô được tự do, cô sẽ tự đi tìm hiểu Đức Giêsu là ai ? cho đến khi nào có ai đó trả lời cho cô nghe.

Cô gái hầu như la lớn: – Vâng, tôi xin hứa.

Nhưng khi cô vừa leo qua hàng rào kẽm gai, cô cảm thấy có lỗi, cô tự nghĩ lẽ ra mình không nên hứa bất cứ điều gì để thoát ra khỏi điạ ngục này. Khi cô vừa nhảy qua được bên bờ tự do, cô nghe được nhiều tiếng súng nổ, vừa chạy vừa nhìn lại cô cứ tưởng rằng người thanh niên đã đổi ý nên bắn theo cô. Nhưng không, cô thấy những người lính Ðức khác chạy đến chỗ của Rodge và khi biết rằng anh ta đã để cho cô đào thoát, họ đã nả súng vào người anh. Cô hiểu rằng, Rodge đã chết cho cô để cô được biết Chúa Giêsu. Từ đó cô không ngừng tự hỏi: Giêsu là ai mà có thể khiến cho người khác sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình để cô được biết Ngài?

 

Hôm nay, bài Tin Mừng cho chúng ta câu chuyện về một cuộc trao đổi khá lạ thường : Sau khi được thầy Gioan giới thiệu cho biết Đức Giêsu là Chiên Thiên Chúa, hai ông Anrê và Gioan liền đi theo Đức Giêsu. Ngài quay lại hỏi : “Các anh tìm gì thế?”. Câu hỏi thật lạ, vì Đức Giêsu biết rõ hai ông đang đi theo mình, nhưng lại hỏi hai ông “tìm gì”. Câu hỏi lạ mà câu trả lời cũng lạ : “Thưa thầy, thầy ở đâu ?”. Không phải là câu trả lời mà lại là một câu hỏi ! Cuối cùng của cuộc trao đổi là lời Đức Giêsu nói : “hãy đến mà xem”.

Đọc xong đoạn trao đổi này, chúng ta có cảm tưởng đây là cuộc trao đổi giữa những con người chẳng hiểu gì nhau, “ông nói gà, bà nói vịt” chẳng ai hiểu ai cả ! Thế nhưng, đi vào chiều sâu của vấn đề chúng ta lại thấy những xác tín rất sâu sắc :

 

Hành trình tìm kiếm đức tin phải bắt đầu từ việc “đi theo” Chúa. Có những người ngoại giáo chỉ vì một lần đến nhà thờ dự lễ cưới của người bạn, mà sau đó xin học đạo và tòng giáo. Lại có những người “theo” đạo vợ (chồng) một cách miễn cưỡng khi kết hôn, nhưng sau đó đã “tìm thấy” Chúa sau khi “đến mà xem”nghĩa là được sống và tham gia các sinh hoạt phụng vụ của cộng đoàn tín hữu.

 

“Đi theo” thì không giống “đi tìm”. Đi theo thì vì hiếu kỳ mà đi xem cho biết, nhiều khi chỉ để biết mà không vì mục đích gì cả. Còn đi tìm thì mục đích đã có sẵn trước khi đi, tìm một vật gì, một mục đích gì thì phải xác định trước khi xuất hành. Chúa cũng đòi hỏi chúng ta khi theo Người, phải xác định là phải đi tìm : “Các anh tìm gì thế ?”. Phải xác định theo Chúa không phải là một cuộc thử nghiệm, một cuộc du ngoạn mà là đi tìm. Tìm chân lý, tìm lời hằng sống, tìm hạnh phúc đích thực. Sự tìm đó, đôi khi phải trả những cái giá rất đắt như câu chuyện bên trên chẳng hạn. Người phụ nữ đã tìm được Chúa khi nhìn thấy một Kitô hữu chết thay cho chị.

 

Chúa không thử thách quá sức chúng ta, Ngài không bảo chúng ta đi tìm những cái không có hay tìm những cái vô vọng. Ngài bảo “hãy đến mà xem”, Chúa cho chúng ta cơ hội để đến với Người qua các biến cố của cuộc đời, qua những cuốn sách ta đọc, qua những mảnh đời ta biết, qua sách Thánh, qua lời giảng và nhiều phương thức khác nữa…Xem rồi thì phải làm sao ? Hãy nhìn hai môn đệ, khi xem rồi, hai ông đã ở lại với Người, sống cùng với Người và giới thiệu Chúa cho Người khác. Đó chính là sứ vụ rao giảng mà mỗi người Kitô hữu phải thực hiện.

 

Đi theo – tìm – xem – ở lại – giới thiệu. Tất cả những động từ đó chúng ta đã, đang và sẽ phải thực hành suốt cuộc đời mình. Xin Chúa luôn đồng hành cùng chúng con luôn mãi . trong hành trình đức tin của chúng con AMEN.