CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN (Mc 7, 1-8, 14-15, 21-23)

Nhà Thần học William Barclay kể lại câu chuyện: Một Kinh sư Do Thái (Rabbi) bị cầm tù ở Rôma. Trong tù, ông chỉ được ăn uống tối thiểu nhằm mục đích kéo dài cuộc sống. Thời gian trôi qua, vị Kinh sư ấy ngày càng yếu dần. Cuốc cùng người ta buộc phải mời bác sĩ đến khám bệnh. Bác sĩ bảo rằng cơ thể tù nhân bị thiếu nước. Họ không hiểu nổi tại sao vị Kinh sư ấy lại có thể thiếu nước, bởi vì khẩu phần nước mỗi ngày tuy là tối thiểu nhưng vẫn tương đối đủ chứ đâu đến nỗi tệ! Thế là đám lính gác liền chú ý quan sát người tù này một cách kỹ lưỡng hơn để thử xem ông ta làm gì với số lượng nước ấy. Cuối cùng người ta đã khám phá ra bí mật: Vị Kinh sư Do Thái này đã sử dụng phần lớn số lượng nước để rửa tay theo nghi thức Do Thái giáo trước khi ăn và cầu nguyện. Như thế đương nhiên ông ta không còn đủ nước để uống.
Quan niệm sạch và dơ đó cũng được đưa ra bàn thảo trong bài Tin Mừng hôm nay. Nhân câu chuyện người Do Thái trách môn đệ Đức Giêsu , vì họ dùng bữa mà không rửa tay trước, một tập tục của tiền nhân. Thực ra, theo Luật Môisen, người Do Thái rất chú trọng đến việc giữ tập tục tiền nhân, đến mức họ chú trọng quá đáng hình thức bên ngoài. Thí dụ như họ không ăn gì khi chưa rửa tay cẩn thận ; thứ gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước lên, rồi mới ăn; còn nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ, đồ đồng .. . Luật Môisen qui định về sạch và dơ không hẳn vì vệ sinh mà là hình thức chứng tỏ mình muốn trong sạch. Sau này, lần hồi, người Do Thái thêm thắt vẽ vời ra nhiều tập tục nữa, làm cho nó ra nặng nề, rườm rà .
Đức Giêsu phê phán người Pharisêu và nhóm kinh sư, vì họ quá chú trọng hình thức bề ngoài, khi họ kêu trách môn đệ Chúa lên bàn ăn mà không rửa tay. Chúa khẳng định sự cần thiết phải chú trọng đến việc tuân giữ các giới răn Chúa hơn là chú trọng đến tập tục bề ngoài. Từ đó, Chúa minh định rằng : không có cái gì bên ngoài vào trong con người mà làm cho con người ra ô uế ; chỉ có cái từ bên trong con người phát ra mới làm cho nó ô uế: những ý định xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, tham lam, độc ác, xảo trá, ganh tị , phỉ báng, kiêu căng, ngông cuồng . .. chỉ có những cái xấu đó mới làm cho người ta ra ô uế mà thôi (câu 20 – 22).
Đức Giêsu không chối bỏ giá trị bên ngoài của tập tục, nhưng Ngài muốn chúng ta đi xa hơn là đừng chú trọng quá mức hình thức bên ngoài, vì giá trị tinh thần mới là điều chính yếu.
Con người chúng ta thường chọn cái bên ngoài, trau chuốt cho cái vỏ ngoài hơn là bên trong tâm hồn. Thật vậy, có ai trong chúng ta, hàng ngày ra đường lại không ngắm gương, chải đầu, làm dáng, chỉnh lại y phục cho tươm tất, đó là điều thường tình; thế nhưng, lại rất hiếm người trong chúng ta hàng ngày kiểm điểm lại tâm hồn mình có tì vết, dơ bẩn gì không, có cần chỉnh tu lại không ? chắc là hiếm người làm được như thế lắm.
Nhưng nếu chủ trương giá trị tinh thần là chính yếu, để rồi đi tới cực đoan: “đạo tại tâm ” nên chẳng cần đi lễ lạc, cũng không đến với Bí tích nữa, thì đây là điều càng sai lầm hơn. Vì linh hồn không thể sống mà không có lương thực Thánh, không thể tồn tại mà không cần có các Bí tích trợ lực, không thể vươn lên nếu không có Lời Chúa dẫn đường chỉ lối.
Chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa cho mỗi người trong chúng ta biết hành động bằng con tim chân thật, để chúng ta biết tôn thờ Chúa không chỉ bằng môi miệng, nhưng bằng cả con tim. Biết yêu thương đồng loại không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động cụ thể.