CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG B (Mc 13, 33 – 37)

Các nhà khảo cổ đã đào bới thành Venise bị núi lửa chôn vùi đột ngột và họ đã thấy nhiều cảnh tượng khác nhau: có những người chết trong khi ngồi nhậu, kẻ khác chết đang lúc đánh đấm tranh giành lợi lộc, người nọ chết đang nằm ngủ… Không thấy người nào chết trong lúc cầu nguyện!… Nhưng may thay, sau cùng người ta cũng nhìn thấy một người lính chết trong lúc nghiêm chỉnh đứng canh gác, vũ khí cầm trong tay…

Chúa cũng đến với chúng ta đột ngột như thế. Chẳng biết khi Người đến, Người thấy chúng ta đang làm gì ? Có phải chúng ta đang tỉnh thức ?

Học trò không tỉnh thức, không lo học hành, chat nhiều hơn đọc sách, game online nhiều hơn làm bài tập, “tám” điện thoại nhiều hơn đi vô thư viện, coi chừng điểm thi cuối khóa sẽ rớt xuống nặng nề, kéo lại không nổi. Lưu ban !

Nhân viên không tỉnh thức, không chuyên tâm vào công việc trong hãng, nghỉ phép, nghỉ không lương thường xuyên, coi chừng có ngày ông chủ gọi vào văn phòng, gửi lời chia buồn, phát cho cái quyết định nghỉ việc !

Người bệnh không tỉnh thức, không coi chừng, không tập thể dục thể thao, gặp chi ăn đó, cholesterol cao, đường huyết cao, coi chừng bị nhồi máu cơ tim, tiểu đường, phải giã từ cõi thế !

Đó là về phần xác, còn về phần hồn thì sao ?

Hôm nay ngày đầu tiên của năm phụng vụ B, Chúa nhật I mùa vọng. Đức Giêsu kêu mời chúng ta : “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến” (Mc 13,33). Thế thì, các tín hữu không những phải lo tỉnh thức phần xác mà phải nhớ luôn tỉnh thức phần hồn nữa.

Mùa vọng đến là dịp để chúng ta trở về với cõi lòng mình, về với cội nguồn của dân Israel xa xưa, vì rời xa Thiên Chúa, họ bị làm nô lệ cho ngoại bang và cho đủ mọi thứ vật chất. Ngày này, vẫn còn đó sự nô lệ của con người với việc chạy đua thời trang, nghiện mua sắm, cắm đầu cắm cổ vào Internet,….rồi thuốc lắc, cần sa, bổ đề, rượu chè, số đề, cờ bạc đã làm ông chủ cho những con nghiện thanh thiếu niên và cả những người đứng tuổi nữa ! Các loại nô dịch tân thời đó đã làm cho chúng ta lim dim ngủ  mà không cưỡng nổi, và cả những người muốn tỉnh thức cũng bị cám dỗ nhíp mắt lại. Xin hãy tỉnh thức vì không biết ngày nào giờ nào là ngày, giờ chúng ta phải ra đi…đi thật xa…

Hãy tỉnh thức vì Chúa Hài Đồng đang đứng gõ cánh cửa và chúng ta có lỗi nếu không biết ra mở cửa.

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin dạy chúng con tỉnh thức, chuẩn bị sẵn sàng đợi chờ giây phút Chúa ghé vào căn nhà linh hồn, ăn miếng trầu, uống chén nước, ân cần thăm hỏi chúng con và… gọi con đi theo Ngài.