Chúa Nhật X Thường Niên năm B.

Có lần một Linh mục Việt kiều Mỹ có kể là : một hôm đang lúc Cha đang giảng giáo lý cho lớp hôn nhân thì có một số thanh niên thắc mắc hỏi Cha : “Tại sao sống trên đời có cái thú vui nhất là tình yêu nam nữ, mà Cha lại khước từ, Cha quả là người không bình thường, người điên có phải không ? ”.
Chúa Nhật X Thường Niên năm B.

Có lần một Linh mục Việt kiều Mỹ có kể là : một hôm đang lúc Cha đang giảng giáo lý cho lớp hôn nhân thì có một số thanh niên thắc mắc hỏi Cha : “Tại sao sống trên đời có cái thú vui nhất là tình yêu nam nữ, mà Cha lại khước từ, Cha quả là người không bình thường, người điên có phải không ? ”.

Bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta thấy thân nhân của Đức Giêsu hay tin về Người, liền đi bắt Người, vì họ bảo: "ông ấy mất trí rồi". Người đã điên rồi... Người đã mất trí rồi..." rõ ràng trong ít thời gian gần đây cuộc sống của Người khác hẳn với nếp sống bình dị của Người suốt 30 năm tại Na-za-rét ! Thân nhân của Đức Giêsu chắc hẳn đã biết rằng, Người bị giáo quyền lúc bấy giờ “coi thường". Người sẽ làm chúng ta bị lôi thôi. Vì thế họ đến để đem Người trở về cuộc sống bình thường.

Khi theo Chúa, chúng ta có sẵn sàng chấp nhận những ơn gọi "điên rồ" mạo hiểm thiếu hợp lý, theo sự thận trọng của con người kiểu như vị Linh mục ở câu chuyện trên không? Chúng ta có bao giờ theo Đức Giêsu mà có vẻ như một người hơi "điên khùng?" Vì chúng ta không theo những tiêu chuẩn thông thường của thế gian trong công việc, trong vấn đề lương tâm, trong cung cách đối xử với cá nhân hay tập thể ?

 

Còn các kinh sư từ Giêrusalem xuống thì lại nói: "ông ấy bị quỷ vương Bê-en-dê-bun ám" và rằng: "Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ".

Thêm một dư luận th hai nặng hơn, đang xì xầm quanh Đức Giêsu. Chẳng những Người đã "điên" mà lại còn "bị quỷ ám". Đó là những lời nói bóng gió đầy nham hiểm, không ai phủ nhận được tính xác thực của các phép lạ Người làm. Nhưng Người có quyền lực đó là nhờ Satan, mà người Do Thái thời bấy giờ gọi bằng một tên khinh miệt là "Đồ Baal-phân-nhơ" (bée!-zéboul). Chính những "kinh sư và những "học giả” đã tung ra sự nghị ngờ này. Đức Giêsu đã nhân dịp này dạy dân chúng một bài học : Người dùng dụ ngôn mà nói với họ: "Satan làm sao trừ Satan được? Nước nào chia rẽ nước ấy sẽ mất, nhà nào chia rẽ, nhà ấy sẽ tan. Vậy Satan mà chống Satan, Satan mà tự chia rẽ, thì không thể tồn tại, nhưng hẳn đã đến ngày tận số. Không ai vào nhà một người mà có thể cướp của được, nếu không trói người mạnh ấy trước đã rồi mới cướp sau”.

Đây là dụ ngôn đầu tiên và ngắn gọn mà Thánh Mác-cô đã thuật lại: Hình ảnh của một cuộc chiến xáp lá cà nhanh chóng và quyết liệt. Đức Giêsu đã minh chứng Người "mạnh hơn" Satan. Ngày nay điều đó vẫn luôn đúng. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn và Đức Giêsu đang ở cùng chúng ta trong cuộc chiến chống lại sự dữ. Chúng ta lạc quan hay bi quan, khi phải đương đầu với những thế lực ác đang ào ạt diễn ra trên thế giới này. Khi mà chiến tranh, cướp bóc, bóc lột, giết người, phá thai…vẫn còn nhan nhản trong đời sống mỗi người chúng ta. Nhưng với đức tin công giáo, chúng ta xác tín rằng cuối cùng Thiên Chúa sẽ thắng quỷ ma; sự thiện sẽ thắng sự dữ.

 

Tôi bảo thật anh em: Mọi tội của con cái loài người, kể cả tội nói phạm thượng và nói phạm thượng nhiều đến mấy đi nữa, thì cũng còn được tha, "nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì chẳng bao giờ được tha, mà còn mắc tội muôn đời". Người nói thế, vì họ đã bảo: "ông ấy bị quỷ ám". Vấn đề đặt ra không phải là bản chất của tội lỗi, cũng không phải là giới hạn của lòng thương xót Thiên Chúa, khiến cho tội đó không thể tha thứ, nhưng chỉ là thái độ cố chấp trong tội ác. Phải lặp lại điều này với Đức Giêsu. Người không lên án ai cả. Người thứ tha mọi tội lỗi cho tất cả mọi người. Nhưng có những người nhất định khép kín lòng mình không đón nhận sự tha thứ này: Đó là "nói phạm đến Thánh Thần" Người tha thứ cũng uổng công: Vì một số người khước từ thứ tha tội. Lạy Đức Giêsu, xin thương xót con là kẻ có tội.

Tác giả bài viết: PHONGLAN