CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN (Mc. 7, 31 - 37)

Trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến một người ngọng và điếc, nhưng người này may mắn hơn các em “hội viên” của bà Thảo vì đã gặp được một đại danh y.

Vừa rồi , Bộ Nội vụ lại xin Quốc hội lùi thời gian thông qua Luật về Hội. Dự án Luật này đã phải chờ 10 năm và nay vẫn chờ tiếp.

Cứ mỗi lần nhắc đến Luật về Hội, người ta lại nhớ bà Thảo. Nhiều người Sài Gòn hẳn đã gặp bà, dù không biết tên. Có dạo, cứ mỗi tối, bà lại dẫn một lũ trẻ ra đường đi bộ Nguyễn Huệ để hát rong. Người phụ nữ khắc khổ, tóc đã bạc, bắt nhịp cho dàn đồng ca “hát” theo tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa cũ. Nhóm hát ấy là của những người câm điếc.
Người câm cũng biết hát. Bà Thảo đứng trước, như một nhạc trưởng, nghe lời ca phát ra từ chiếc loa, rồi dùng tay “hát” lại bằng ngôn ngữ ký hiệu. Lũ trẻ hòa nhịp “hát” theo, cũng bằng tay. Khung cảnh ấy khiến nhiều người qua đường xúc động, dừng lại, bỏ tiền vào chiếc hòm nhỏ.
Đó không phải là một nhóm hát rong thông thường. Đằng sau nhóm hát ấy là nỗ lực duy trì một “hội” dành cho người câm điếc TP HCM của bà Thảo.
Con trai duy nhất của bà, Khiêm, bị câm điếc bẩm sinh. Sau nhiều năm nuôi dạy đứa con khiếm thính trở thành cử nhân mỹ thuật, bà nói mình thấu cảm sự khó khăn của những người câm điếc. Bà đứng ra tổ chức những hoạt động giáo dục cho người câm điếc, từ dạy chữ, dạy kỹ năng sống, cho đến việc nuôi cả những đứa trẻ câm điếc không nơi nương tựa trong căn nhà tập thể chỉ hơn 20 mét vuông của mình. Hay đôi khi, là những việc như quyên góp mua một chiếc quan tài cho người câm điếc nghèo nọ đã qua đời.
Trong bài Tin mừng hôm nay, chúng ta chứng kiến một người ngọng và điếc, nhưng người này may mắn hơn các em “hội viên” của bà Thảo vì đã gặp được một đại danh y. Với các em, y học đành bó tay không thể giúp các em nghe và nói được, nhưng với anh chàng ngọng điếc này thì vị thần y Giêsu đã chữa cho anh ta khỏi chỉ trong vòng vài phút đồng hồ. Thầy Giêsu kéo anh ra khỏi đám đông, sờ vào tai và lưỡi anh. Rồi Thầy bảo: "Ép-pha-tha - Hãy mở ra" Lập tức lưỡi và tai anh được tháo cởi.

Thầy muốn đem anh ra một nơi riêng biệt, không bị những thứ ồn ào khác làm náo động, không bị bao nhiêu người khác che lấp. Thầy muốn chỉ có riêng anh ta với Thầy, thì anh ta mới có thể nghe được Lời Thầy. Điều quan trọng là anh ta đã chịu bước đi theo Thầy, không một chút cự tuyệt, hoàn toàn tin tưởng nên anh ta đã được chữa lành.
Ngày hôm nay, còn biết bao nhiêu người câm điếc, họ chịu thiệt thòi vì không được cảm nhận cái thế giới xung quanh. Trái lại, có những người, tai vẫn mở, nhưng không muốn nghe những điều tốt đẹp, miệng vẫn mở, vẫn nói rất nhiều, nhưng họ không nói được điều gì hay. 
Mỗi người trong chúng ta xin hãy nhìn lại mình xem, hiện giờ mình đang nghe, những gì. Còn môi miệng chúng ta đang mở và luôn phát ra âm thanh, nhưng những âm thanh đó có phải là những lời nói chân thật, hay chỉ là những âm thanh rỗng tuếch, những âm thanh mà bao nhiêu người nghe phải bịt tai của họ lại và chạy trốn chúng ta.
Biết bao lần, chúng ta đã để cho những tiếng động của cuộc sống vật chất, những tiếng động của những lời nói êm tai, những lời nịnh hót, tiếng động của lời nói chiều theo sở thích, ý muốn sai trái của mình, những tiếng động đó làm ù tai khiến chúng ta không còn nghe được gì nữa hết. Còn những tiếng keng của đồng tiền, tiếng những bước chân vươn lên cách bất chính bằng sự chà đạp kẻ khác. Ngoài ra, âm thanh của những trận cười mãn nguyện, những lời nói say sưa trong chiến thắng, khi thấy người khác thất bại. Tất cả những tiếng động đó, đã làm cho chúng ta trở thành những người điếc. Mặc dù vẫn nghe, nhưng không nghe được những gì Chúa muốn nói qua công việc hằng ngày, qua những người chung quanh. Chính vì không nghe nên chúng ta cũng trở thành một người câm, vì lưỡi đã bị trói buộc bởi lợi nhuận của cuộc sống, bởi danh vọng trần gian nầy. Đó là những lúc chúng ta không dám nói sự thật, khi sự thật đó làm cho chúng ta mất đi một chút lợi nhuận nào đó, có thể về tiền bạc, hay về danh dự, hoặc địa vị trong xã hội. Đó là vì sự ích kỷ đã trói buộc con người, trói buộc miệng lưỡi không cho chúng ta nói. Còn những lúc nóng giận, đưa đến sự ngoan cố, thay vì những lời nói tốt đẹp, chúng ta lại thốt ra những lời chua cay gắt gỏng, rủa xả, làm mất danh dự người khác. 
Cũng có những lần Chúa cũng muốn tách rời chúng ta ra khỏi đám đông, khỏi những tiếng ồn ào đó, khỏi những trói buộc đó để Ngài chữa cho chúng ta khỏi chứng câm điếc. Chính những lúc trong cuộc sống chúng ta biết lắng nghe và sống thật với những gì mình nghe. Những lúc chúng ta biết nói những lời tốt đẹp, yêu thương từ con tim chân thành, nói những lời động viên an ủi, nói những lời chân thật. Đó là những lúc chúng ta đã để cho Ngài dẫn đi, tách rời khỏi đám đông và phán: "Hãy mở ra".
Lạy Chúa, xin mở tai con để biết lắng nghe tiếng Chúa trong mọi hoàn cảnh. Xin mở miệng con để con biết nói những lời yêu thương chân thật với anh em.

 

 

 

Tác giả bài viết: PHONGLAN