CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN A (Mt 15,21 -28)

Chuyện kể rằng : có một anh tiều phu nọ vào rừng đốn củi. Đến trưa nhọc mệt, anh nằm nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, nhìn lên cành lá thò rườm rà, thế mà quả đa thì chỉ bé xíu.
CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN A (Mt 15,21 -28)

Chuyện kể rằng : có một anh tiều phu nọ vào rừng đốn củi. Đến trưa nhọc mệt, anh nằm nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, nhìn lên cành lá thò rườm rà, thế mà quả đa thì chỉ bé xíu. Anh ta nghĩ trong lòng : sao cây thì khổng lồ mà trái lại nhỏ bé ! ta mà là ông Trời, ta sẽ cho nó mang những trái lớn như trái bí và lá to như lá chuối mới cân xứng. Quả là ông Trời thiếu khôn ngoan, thiếu cái nhìn thẩm mỹ ! Hay là không có ông Trời, mọi vật tự nó sinh ra mà thôi !

Miên man nghĩ như vậy, anh thiếp ngủ lúc nào không hay. Đang say giấc, chợt một cơn gió mạnh thổi qua làm rớt mấy trái đa vào mặt anh. Anh giật mình tỉnh giấc, xít xoa cái sống mũi bị đau và nghĩ lại : may quá ! nếu trái đa bằng quả bí thì ta chắc đã tận số rồi ! Thế ra, ông Trời đúng là khôn ngoan thật !

Đức tin là một hồng ân cao vời, nhưng không của Thiên Chúa trao ban cho con người. Không có đức tin, con người không thể nhận biết Thiên Chúa, con người không thể tìm và đạt được Nước Trời. Người đàn bà ngoại xứ Canaan, trong bài Tin mừng hôm nay hết lòng tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa, do đó, con bà được Ngài chữa khỏi quỷ ám...

Đức tin cần được biểu lộ ra bề ngoài bằng lời cầu nguyện. Thánh Giacôbê đã viết: " Đức tin không có việc làm là đức tin chết ". Đức tin có sức mạnh đảo ngược tất cả. Người đàn bà Canaan hôm nay, đã được Đức Giêsu đáp ứng lời nguyện xin bởi vì bà đã khiêm nhượng, hết lòng tin vào Chúa. Chính vì thế bà đã nhận được điều bà muốn xin. Tuy Ngài đã từ chối lời xin của bà: " Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc nhà Israen " ( Mt 15, 24 ). Ngài còn hết sức nặng lời với bà: " Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con " ( Mt 15, 26 ). Cuối cùng, lòng tin tuyệt vời của bà đã chinh phục được lòng yêu mến và quảng đại của Chúa: " Này bà, lòng tin của bà mạnh thật, bà muốn sao thì sẽ được như vậy " ( Mt 15, 28 ). Người phụ nữ Canaan quả thực khiêm tốn, kiên trì và phó thác nơi quyền năng tuyệt đối của Chúa, nên Ngài đã không nỡ từ chối lời bà khẩn xin, nguyện ước. Chúa Giêsu đã ban cho người đàn bà xứ Canaan điều khẩn khoản mong ước của bà nhưng Ngài còn đề cao và khen ngợi vì lòng tin mạnh mẽ, kiên vững của bà.

Người tin là người tín thác vào bàn tay uy quyền và quyền năng vô biên của Chúa. Tin là phó thác vào Chúa, vào tình yêu nhưng không, cao vời, tuyệt mỹ của Ngài. Tin là tin vào sự có mặt của Chúa trong lịch sử, trong đời người và như thế, con người tin cuộc đời này thật có ý nghĩa, tình người quả thực cao siêu và như thế, con người gặp gỡ được chính Chúa. Trong cuộc hành trình đức tin trần thế, người Kitô hữu không phải lúc nào cũng gặp may mắn nhưng con thuyền Giáo Hội và con thuyền dòng đời của mỗi người sẽ gặp sóng gió, sẽ gặp thử thách khó khăn, chúng ta được mời gọi nâng cao đức tin, như Phêrô chúng ta mau mắn thưa với Chúa: " Xin Thầy cứu vớt con ". Giữa một thế giới mà niềm tin nhiều khi bị lu mờ, người Kitô hữu được kêu mời sống yêu thương và thắp sáng tin yêu. Giữa một thế giới hầu như đang thất vọng, nếu không nói được là tuyệt vọng, chúng ta được mời gọi thắp lên niềm hy vọng. 

Cầu nguyện đòi hỏi phải kiên trì. Cầu nguyện một lần chưa đủ, cầu nguyện nữa, cầu nguyện liên lỉ, cầu nguyện không ngừng. Lời cầu nguyện miệt mài với lòng tin thẳm sâu, chắc chắn sẽ được Chúa nhận lời. Thánh Anphong Rodriguez viết: " Khi tôi cảm thấy một nỗi đắng cay, tôi đặt nó giữa Chúa và tôi, và tôi cầu nguyện cho tới khi Chúa đổi nó thành dịu ngọt ".


Tác giả bài viết: PHONGLAN