CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG B (Mc 13, 33 – 37)

Chuyện ngụ ngôn kể rằng có hai tên tướng cướp một hôm đi ngang qua cánh rừng, bất ngờ cả hai cùng bắt gặp một người đàn ông đang hốt hoảng bỏ chạy, tay chỉ vào trong rừng, miệng hét to, “Thần chết ! Thần chết!”.
CHÚA NHẬT 1 MÙA VỌNG B (Mc 13, 33 – 37)

Chuyện ngụ ngôn kể rằng có hai tên tướng cướp một hôm đi ngang qua cánh rừng, bất ngờ cả hai cùng bắt gặp một người đàn ông đang hốt hoảng bỏ chạy, tay chỉ vào trong rừng, miệng hét to, “Thần chết ! Thần chết!”. Thấy chuyện lạ, hai tên tướng cướp chặn người đàn ông lại, kề dao vào cổ, vặn hỏi, “Thần chết ở đâu mà nhà ngươi vừa chạy vừa hét ầm ĩ lên như vậy? Điên hả ? ”. Lạ thay, mặc dù bị dao sắc chạm ngay cần cổ, người đàn ông vẫn không tỏ vẻ sợ hãi, nhưng tiếp tục chỉ tay vào rừng, tiếp tục hét to, “Thần chết ! Thần chết!”. Thấy người đàn ông có thái độ lạ kỳ, hai tên tướng cướp liền để mặc người đàn ông một mình, rồi cả hai đi sâu vào bià rừng về hướng tay chỉ của người đàn ông.

Thật bất ngờ, mới lần mò vào bià rừng được khoảng vài trăm thước, hai tên tướng cướp khám phá ra một cái hang bên trong chất đầy vàng bạc. Thấy kho tàng bất ngờ xuất hiện trước mặt, hai tên tướng cướp mắt sáng ra. Rồi không ai nói ai, cả hai tên cướp thay phiên nhau hốt vàng bạc cho vào bao, chuẩn bị mang về . Cả hai tâm hồn lâng lâng nghĩ tới ngày mai, một ngày mai tươi sáng với một kho tàng trời tặng ban cho thật bất ngờ. Sau một hồi loay hoay với kho vàng, cả hai tên cướp cùng đói bụng. Một tên mới đề nghị, “Thôi, để tao vô thành phố. Mi cứ ở đây, đợi tao mua cái gì mang về tụi mình ăn để có sức mà vác”. Đang đói bụng, nghe bạn nói vậy, tên kia gật đầu đồng ý liền.

 Trên đường đi mua bánh, tên cướp thứ nhất bất ngờ động lòng tham, hắn nghĩ, ‘Bây giờ mình ghé vào tiệm, mua thuốc chuột nhét vào ổ bánh mì kẹp thịt. Như vậy cả nguyên một kho tàng sẽ thuộc về mình’. Nhưng hắn cũng không ngờ, trong hang núi, tên cướp thứ hai cũng động lòng tham y như hắn. Cho nên, nó bậm môi đứng nép ngay cửa hang, tay giơ cao thanh đao đợi chờ. Bởi không tỉnh thức, không nghi ngờ, tên cướp thứ nhất không chuẩn bị, nên vừa mới ló đầu vào, đầu hắn rụng xuống bởi thanh đao của chính người “đồng nghiệp”. Giết chết bạn xong, tên cướp thứ hai tỉnh bơ ngồi xuống, lấy bánh mì ra ăn. Nhưng bánh mì vừa kịp trôi qua cổ họng, nó trợn mắt lên, rồi giãy đành đạch té chết, nó nằm sõng soài bên cạnh xác bạn còn chưa kịp lạnh. Thế là người đàn ông nọ quay lại cái hang, cười khúc khích, hiện nguyên hình là ông thần chết !!!

Không tỉnh thức, không coi chừng, không thể ngờ nên hai tên cướp đã hại nhau và trúng kế ông thần chết.

Học trò không tỉnh thức, không lo học hành, chat nhiều hơn đọc sách, game online nhiều hơn làm bài tập, “tám” điện thoại nhiều hơn đi vô thư viện, coi chừng điểm thi cuối khóa sẽ rớt xuống nặng nề, kéo lại không nổi. Lưu ban !

            Nhân viên không tỉnh thức, không chuyên tâm vào công việc trong hãng, nghỉ phép, nghỉ không lương thường xuyên, coi chừng có ngày ông chủ gọi vào văn phòng, gửi lời chia buồn, phát cho cái quyết định nghỉ việc !

            Người bệnh không tỉnh thức, không coi chừng, không tập thể dục thể thao, gặp chi ăn đó, cholesterol cao, đường huyết cao, coi chừng bị nhồi máu cơ tim, tiểu đường, phải giã từ cõi thế !

Vâng, người đời không tỉnh thức, không cẩn thận sẽ gặp biết bao nhiêu là phiền toái, bao nhiêu là rắc rối, thậm chí liên quan đến cả tính mạng. Còn Kitô hữu chúng ta ?         Hôm nay ngày đầu tiên của năm phụng vụ B, Chúa nhật I mùa vọng. Đức Giêsu kêu mời chúng ta : “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến” (Mc 13,33). Thế thì, các tín hữu không những phải lo tỉnh thức phần xác mà phải nhớ luôn tỉnh thức phần hồn nữa.

Mùa vọng đến là dịp để chúng ta trở về với cõi lòng mình, về với cội nguồn của dân Israel xa xưa, vì rời xa Thiên Chúa, họ bị làm nô lệ cho ngoại bang và cho đủ mọi thứ vật chất. Ngày này, vẫn còn đó sự nô lệ của con người với việc chạy đua thời trang, nghiện mua sắm, cắm đầu cắm cổ vào Internet,….rồi thuốc lắc, cần sa, bổ đề, rượu chè, số đề, cờ bạc đã làm ông chủ cho những con nghiện thanh thiếu niên và cả những người đứng tuổi nữa ! Các loại nô dịch tân thời đó đã làm cho chúng ta lim dim ngủ  mà không cưỡng nổi, và cả những người muốn tỉnh thức cũng bị cám dỗ nhíp mắt lại. Xin hãy tỉnh thức vì không biết ngày nào giờ nào là ngày, giờ tôi phải ra đi…đi thật xa…

Hãy tỉnh thức vì Chúa Hài Đồng đang đứng gõ cánh cửa và chúng ta có lỗi nếu không biết ra mở cửa.

Lạy Chúa, trong Mùa Vọng, xin dạy chúng con tỉnh thức, chuẩn bị sẵn sàng đợi chờ giây phút Chúa ghé vào căn nhà linh hồn, ăn miếng trầu, uống chén nước, ân cần thăm hỏi chúng con và… gọi con đi theo Ngài.

Tác giả bài viết: PHONGLAN