Xem thêm những dịch vụ cung cấp quần áo vest nam đẹp, mạ vàng điện thoại, thông tắc chậu rửa bát, phu tung xe howo và dịch vụ hút bể phốt được nhiều đợn vị và cá nhân bình chọn tại Hà Nội và TPHCM


Giáo xứ Vĩnh Hòa: Mừng lễ Thánh Đaminh

WGPSG -- “Thánh Đaminh sống đời hiền lành đơn sơ, và lòng nhiệt thành hăng say ra đi loan báo Tin Mừng cho muôn người không biết mệt mỏi trong suốt cuộc đời của mình”.

 
https://sv1.uphinhnhanh.com/images/2018/08/10/DSC_2921Copy.png

Dòng Đaminh Tam Hiệp : Lễ vĩnh khấn

Thánh Lễ được bắt đầu lúc 8 g 30, thứ Ba, ngày 7 tháng 8 tại nguyện đường của Hội Dòng.

 
https://baoconggiao.net/uploads/news/2018_08/le-khan-vinh-vien-dong-daminh-tam-hiep-tinh-yeu-va-don-nhan-tinh-yeu.jpg

Thánh lễ Truyền Chức Linh Mục tại Nhà thờ Chính Tòa Lạng Sơn

Vào hồi 9 giờ 30 sáng thứ Tư, ngày 08 tháng 8 năm 2018, tại Nhà thờ Chính Tòa Lạng Sơn, Đức cha Giuse Châu Ngọc Tri – Giám mục Giáo phận Lạng Sơn Cao Bằng, đã chủ sự Thánh lễ trọng thể mừng kính Thánh Đaminh là Bổn mạng của Giáo phận và Truyền chức Linh mục cho ba Thầy Phó tế.

 
https://baoconggiao.net/uploads/news/2018_08/thanh-le-truyen-chuc-linh-muc-tai-nha-tho-chinh-toa-lang-son.jpg

GIÁO ĐIỂM TRUYỀN GIÁO AN THỚI ĐÔNG : DÒNG CHÚA CỨU THẾ TRAO VỀ GIÁO PHẬN SÀI GÒN

16 g 00 chiều Chúa Nhật, 5 tháng 8 năm 2018, có thể nói là ngày ghi dấu ấn lịch sử truyền giáo trên mảnh đất An Thới Đông.

 
https://baoconggiao.net/uploads/news/2018_08/dong-chua-cuu-thetrao-vegiao-phan-sai-gon-giao-diem-truyen-giao-an-thoi-dong.jpg

Tỉnh dòng Đa Minh VN : Thánh lễ Truyền chức Linh mục

Trong niềm hân hoan mừng lễ thánh Gioan Vianey, Bổn mạng các linh mục, sáng thứ Bảy, ngày 04/8/2018, Tỉnh dòng Đa Minh Việt Nam long trọng cử hành Thánh lễ Truyền chức Linh mục cho mười Anh Em tu sĩ trong dòng, trước niềm vui dạt dào của cộng đoàn phụng vụ.

 
http://daminhvn.net/Image/Picture/D%C3%92NG%20%C4%90A%20MINH/Da%20Minh%20Viet%20Nam/2018/Truyen%20Chuc/DSC_6422.JPG

DÒNG CHÚA CỨU THẾ MỪNG LỄ THÁNH TỔ PHỤ

Chiều thứ Tư, 1 tháng 8 năm 2018, Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam đã long trọng mừng kính thánh Tổ Anphongsô của mình.

 
https://baoconggiao.net/uploads/news/2018_08/dong-chua-cuu-the-mung-le-thanh-to-phu.jpg

CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN B (Ga 6, 24 - 35)

Một hôm, theo thỉnh nguyện của bề trên một nhà dòng nữ, cha Thánh Philipphê Nêri đến gặp một chị nữ tu đang bị thử thách, chị tự xem mình quá tội lỗi đến nỗi sợ hãi, mất ăn mất ngủ.

 
https://giaophanphucuong.org/Image/Picture/268_14.jpg

Thuyên chuyển và bổ nhiệm các LM trong TGP Sài Gòn

Vừa qua Đức Giám Quản Giuse đã có quyết định huyên chuyển và bổ nhiệm các LM trong TGP Sài Gòn

 
http://gphaiphong.org/uploads/news/2018_03/gmvnghcgtg_full_3244.jpg

Giáo xứ Vĩnh Hòa: Hội Các Bà Mẹ Công giáo Hành hương Đức Mẹ Bãi Dâu

Vào sáng thứ Ba, ngày 31.07.2018, Hội Các Bà Mẹ Công Giáo (CBMCG) giáo xứ Vĩnh Hòa có chuyến hành hương đến Đức Mẹ Bãi Dâu – Vũng Tàu, và đến Nhà Thờ Mồ kính các vị Tử Đạo tại Bà Rịa.

 
https://sv1.uphinhnhanh.com/images/2018/08/03/DSC_3147Copy.png

Giáo Hoàng tặng 10 ngàn euro giúp người dân Yemen tị nạn trên đảo Jeju

Hãng tin Yonhap của Hàn quốc đã đưa tin ĐGH Phanxicô tặng 10 ngàn euro để giúp cho người dân Yemen đang tị nạn trên đảo Jeju (Tế châu) của Hàn quốc.

 
https://baoconggiao.net/uploads/news/2018_07/giao-hoang-tang-10-ngan-euro-giup-nguoi-dan-yemen-ti-nan-tren-dao-jeju.jpeg

KHÔNG ĐƯỢC NÓI DỐI !

Một hôm bé theo bố ra tiệm, chẳng may sáng hôm đó có 2 tên cướp xông vào.

 
https://baomoi-photo-1-td.zadn.vn/w1000_r1/18/01/04/317/24504099/1_144493.jpg
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1
1

CHÚA NHẬT VI TN B (Mc 1, 40-45)

Đăng lúc: Thứ bảy - 10/02/2018 04:28 - Người đăng bài viết: Phạm Thanh Long
Cao nguyên Di Linh bạt ngàn cà phê đã là vùng đất dung nạp sớm nhất những con người bất hạnh mắc bệnh phong. Cái cõi riêng ấy đã tồn tại suốt gần 80 năm qua. Thật khó hình dung khu dân cư thanh bình, sạch sẽ, ẩn dưới cây xanh với đường đi lối lại uốn lượn và được trồng nhiều hoa này lại là một trại phong nổi tiếng, đã có từ năm 1927.
CHÚA NHẬT VI TN B (Mc 1, 40-45)

CHÚA NHẬT VI TN B (Mc 1, 40-45)

“Làng cùi” - cái tên chỉ còn trong quá khứ ấy - gồm nhiều nóc nhà rải ra, nhấp nhô trên nhiều cung bậc của khu đồi rộng chừng 40ha thuộc huyện Di Linh (Lâm Đồng). Ngôi làng đặc biệt ấy chỉ cách thị trấn Di Linh một thung lũng trồng lúa nước, chừng 500m theo đường chim bay nhưng là một thế giới khác hoàn toàn với những sôi động ngoài kia. 

Dân làng có đủ mọi lứa tuổi, nhiều gia đình có lẽ đã trải qua đến 3-4 thế hệ chung sống tại đây. Trên những khoảng sân có những ông lão, bà cụ đang trầm tư ngồi, đây đó là dăm ba người đàn bà đang cho lũ trẻ ăn cạnh cầu thang, dưới những mái nhà mang phong cách kiến trúc pha trộn biệt thự kiểu Pháp với nhà sàn Tây nguyên.

Trong những căn nhà trên đỉnh đồi - khu điều trị bệnh - những người bệnh đang được chẩn trị, chăm sóc chu đáo. Lại có một khu khác cho người bệnh đã giảm tịnh dưỡng. Còn ven các sườn đồi, quanh các mái nhà là những mảnh vườn cà phê nho nhỏ đang ra bông trắng ngào ngạt hương, với khá nhiều dân làng đang canh tác. Cũng không khó nhận ra khu khám chữa bệnh, khu phục hồi thể hình cho bệnh nhân, rồi trường mẫu giáo, nhà ăn... Và có cả một nghĩa trang riêng của làng với hàng ngàn nấm mộ. 

Dưới chân đồi, ngay lối vào làng là tấm bảng ghi “Trung tâm điều trị phong Di Linh”, chỉ rõ cái cộng đồng cư dân ở đây. 

Làng phong Di Linh trong quá khứ gắn với Đức Giám Mục J.B.Casaigne. Năm 1973, khi Ngài mất đi, trách nhiệm điều hành ngôi làng bỗng chốc đặt lên vai soeur Mai Thị Mậu, khi ấy vừa 32 tuổi và đã sống ở làng được 5 năm. Thế là người nữ tu trẻ tuổi đến từ Sài Gòn tiếp tục công việc đầy vất vả, khó khăn: chữa trị bệnh và chăm nom những công dân của làng. 

Trong những năm chiến tranh ác liệt, khó ai bình tâm để chú ý đến những người mắc bệnh phong thân tàn ma dại ở vùng cao hẻo lánh, nhưng soeur Mậu vẫn tiếp tục tìm kiếm trên cao nguyên Lang Bian những người mắc bệnh để đưa về ngôi làng cô quạnh trên ngọn đồi. Những năm đầu (từ 1968) khi mới đặt chân lên đây, người nữ tu đã trải qua trường y ấy đã tâm nguyện: “Nếu không được cứu kịp thời chắc chắn những con người bất hạnh ấy sẽ chết trong quằn quại, đớn đau một cách oan uổng giữa rừng”. 

Có lúc bà đi một mình, có lúc đi cùng những người phiên dịch (tiếng K’ho), trên vai họ là những chiếc gùi đựng gạo muối, rau xanh, thuốc men... Ai mắc bệnh nhẹ bà chữa trị ngay tại buôn làng, người bệnh nặng được đưa về làng phong để điều trị nội trú. Không ít buôn làng khi ấy vẫn còn sống trong tình trạng bán khai, người dân lại tự kỷ, sợ người lạ nên nhiều bệnh nhân thấy soeur Mậu là bỏ chạy. 

Bởi phần lớn bệnh tật bà con làng buôn đều đổ cho “con ma lai” gây ra thứ bệnh tàn phá cơ thể khủng khiếp. Và hễ ai mắc bệnh phong là bị đuổi khỏi làng, vì dân làng cho rằng đã có “liên lụỵ” với con ma hoặc đã “thành ma!” rồi. Muốn cứu họ, soeur Mậu phải tìm vào những khu rừng “biệt xứ” kia. Lúc đi bộ, lúc đi xe đạp, rồi xe Honda, có khi phải lên tận vùng Lang Hanh.. 

Soeur kể: có một lần trên đường đi Sài Gòn, xe nghỉ ăn trưa ở Định Quán, bất chợt thấy nhóm người lam lũ ở quanh đó mà bà dễ nhận ra dấu hiệu của bệnh phong trên thân thể của họ, thế là ngay khi trở lại Di Linh bà đã đánh xe xuống Định Quán đưa họ lên Di Linh chữa trị... Cứ thế cho đến nhiều năm sau, khi không còn đủ sức để băng rừng, thêm công việc cần phải giải quyết hằng ngày tại làng phong quá nhiều bà mới thôi đi, tập trung điều hành mọi hoạt động chữa trị bệnh, tổ chức cuộc sống cho dân làng. Trong số những con bệnh, có người khi lành bệnh đã xin ở lại luôn nơi đây, bởi với họ bây giờ ngọn đồi cô quạnh này thật ấm áp ân tình.

 

 

Dành trọn cuộc đời cho những bệnh nhân của làng phong Di Linh, soeur Mậu không hề ngại va chạm ngay cả những vết lở loét trên cơ thể họ, bà còn chăm nom giấc ngủ, lo từng bữa ăn hằng ngày cho họ. Trái gió trở trời đau nhức cơ thể họ cũng gọi bà, một phụ nữ nào đó trở dạ sinh con vẫn cứ phải có bàn tay “mẹ Mậu”. Có ai đó qua đời cũng bà lo tang ma... Con cái những người dân làng đi học, mọi thứ giấy tờ, thủ tục cần cho chúng cũng đến tay bà. Người ta cũng không khỏi ngạc nhiên khi mà ngay từ năm 1973 bà đã nghĩ đến quĩ đất dành cho những người khi hết bệnh, sinh con đẻ cái có chỗ để ra riêng. 

Đó là khu đất rộng 53ha ở xã Gia Hiệp, cách ngọn đồi này 9km, mà bà đã mua rẻ được khi chữa bệnh cho một điền chủ người Đức quốc tịch Pháp. Khi ông ta muốn trả ơn thì bà chỉ yêu cầu cho mua rẻ lại ít đất để lo cho tương lai con cái của bệnh nhân làng phong. Hiện soeur Mậu đã chia đất cho những người lành bệnh cùng con cháu họ và hằng ngày khi xe chạy ngang khu đất cạnh quốc lộ 20 này người ta dễ thấy một ngôi làng mới hình thành với những căn nhà nho nhỏ sơn màu tím đỏ ẩn trong màu xanh của vườn cà phê. Khu đất đó và cái trại phong ấm áp đó, một số bạn trẻ trong Ca Đoàn chúng ta đã có dịp đến để cùng chia sẻ về tinh thần và vật chất với những anh em bệnh phong.

Suốt mấy mươi năm qua “mẹ Mậu” âm thầm gánh vác công việc ở cái làng có đến 150 nhân khẩu (57 gia đình) cùng 152 bệnh nhân già trẻ khác đang “thường trú” tại làng phong... Dù “làng cùi” nay đã thuộc sự quản lý của Trung tâm Phòng chống bệnh xã hội Lâm Đồng (thuộc Sở Y tế Lâm Đồng), nhưng thật ra mọi công việc ở đây chủ yếu vẫn do các soeur lo toan dưới sự điều hành của “mẹ Mậu”... Và như một sự công nhận bắt buộc bởi những bằng chứng rất cụ thể, nhà nước đã phong tặng danh hiệu anh hùng lao động cho bà, rất muộn, nhưng đó là cái lẽ của sự công bằng, như lời nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu: “Soeur Mậu phải được phong anh hùng ba lần mới xứng đáng!” 

Bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta cũng chứng kiến một người mắc bệnh phong đến xin Chúa chữa lành. Thời ấy, những người cùi cũng bị xem là tội lỗi mà sinh bệnh, họ cũng bị thải ra ngoài xã hội như những thứ rác rưởi của cuộc sống. Hình ảnh ấy không khác mấy với những người phong ở làng Di Linh.

Chúa đã giơ tay đụng vào anh, mặc dù thời ấy làm như thế là lỗi luật, nhưng luật tình thương của Chúa còn hơn cả cái luật Do Thái cổ xưa kia và Ngài đã chữa anh khỏi bệnh, giúp anh hòa nhập lại với cộng đồng.

Ngày nay, người môn đệ của Chúa mang cái tên Soeur Mậu đã học và sống theo tinh thần của Chúa. Bà đã đến lau dọn các vết thương của các bệnh nhân phong, chăm sóc cho họ từng miếng ăn, giấc ngủ, giúp họ hòa nhập với cộng đồng, ổn định được cuộc sống. Một cuộc sống mà khi phát hiện mình nhiễm vi trùng Hansen, họ đã thất vọng hoàn toàn đến độ tuyệt vọng. Nhưng nhờ có người môn đệ ấy mà họ đã sống những chuỗi ngày cuối cùng một cách vui vẻ và hy vọng.

Một chứng nhân như thế đã quá đủ để chúng ta suy niệm mà không cần phải thêm một chứng từ nào khác phải không quý vị ?

 

 

 

Tác giả bài viết: PHONGLAN
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết